

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đọc tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà của Huỳnh Như Phương, tôi mãi ấn tượng về nhân vật dì Bảy, người dì đại diện cho số phận biết bao người phụ nữ nơi hậu phương mòn mỏi chờ chồng, dành cả cuộc đời để hi sinh thầm lặng cho gia đình, cho quê hương, Tổ quốc.
Dì Bảy là một nhân vật đã để lại trong tôi nhiều sự thương mến và cảm phục. Dì lấy chồng khi mới 20 tuổi. Dượng Bảy lại phải đi tập kết và chiến đấu. Vậy là từ ngày cưới, cả hai vợ chồng dì chưa được ở cạnh nhau bao lâu. Họ gặp nhau chỉ qua những cánh thư. 20 năm sau, Dượng Bảy mới có thể nhờ người gửi chiếc nón bài thơ cho dì làm quà và để chứng tỏ tình cảm của mình, để an ủi những ngày chờ mong dài đằng đẵng. Thế nhưng, trước khi chiến tranh kết thúc khoảng mươi ngày, dượng Bảy đã mãi mãi ra đi nơi chiến trường, dì Bảy đã trở thành người phụ nữ góa chồng. Vậy là suốt hơn 20 năm chờ đợi, biết bao thương nhớ, biết bao buồn tủi, biết bao là những nỗi lo lắng, bồn chồn, cuối cùng dì vẫn không đợi được một hạnh phúc trọn vẹn.
Mất chồng, dì Bảy vẫn cứ lầm lũi ngồi bên bậc thềm, nhìn ra xa như trông đợi điều gì. Dì Bảy đã phải hi sinh hạnh phúc cá nhân mình vì nghĩa lớn. Tôi biết, không chỉ có dì Bảy, mà còn có rất nhiều người phụ nữ trên dải đất hình chữ S này cũng chung cảnh ngộ như dì. Họ đều đã hi sinh thầm lặng, cao cả cho cuộc kháng chiến, để đất nước được thống nhất và phát triển. Chúng ta, những thế hệ hôm nay phải biết ơn và làm được điều gì để đền đáp được công ơn đó.
Không chỉ có dì Bảy còn rất nhiều người phụ nữ cũng phải chịu những nỗi tổn thương sâu sắc về tinh thần, dành cả đời mình để chờ đợi người chồng nơi chiến trận khốc liệt. Họ hi sinh tuổi thanh xuân, hạnh phúc cá nhân của mình để góp phần vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Họ không cần cầm súng, cầm gươm giáo trực tiếp chiến đấu với kẻ thù mà âm thầm, lặng lẽ nơi hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần cho những chiến sĩ ngoài chiến trường xa xôi kia, vun vén gia đình nhỏ nơi quê nhà yêu dấu.
Tôi tin rằng lớp người trẻ chúng tôi tôi và những thế hệ mai sau sẽ đều ghi nhớ công ơn của các thế hệ trước. Mong rằng chiến tranh sẽ không bao giờ lặp lại, sẽ không còn ai phải chịu cảnh ngộ, phải hi sinh như dì Bảy.
#hue
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Dấn thân vào nghề văn đòi hỏi người nghệ sĩ phải có lòng bản lĩnh, ở mọi nghề khác nhau đều có những khó khăn khác nhau để cản trở chúng ta đi đến đỉnh vinh quang cuộc đời . Văn chương không chấp nhận những tình cảm hời hợt hay những tư tưởng nông cạn , thứ mà văn chương cần đó là những con người có sự hiểu biết sâu . Đó chính là nững phẩm chất chính khi nhìn vào những nhà văn . Và bằng ngòi bút điêu luyện , tác giả Huỳnh Như Phương đã thành công khắc họa hình ảnh người phụ nữ việt nam trong thời kì chống Mỹ cứu nước qua tản văn “ Người ngồi đợi trước hiên nhà”
Nhân vật chính trong tản văn Người đợi trước hiên nhà chính là dì Bảy - người phụ thủy chung, sắt son. Một mình dì đã mạnh mẽ, kiên cường chống chọi lại sự cô đơn cùng nỗi đau chiến tranh để lại. Được biết Dượng Bảy người Tam Kỳ, mồ côi cả cha mẹ, đi bộ đội, đóng quân ở làng tôi, thầm yêu dì, rồi đơn vị đứng ra làm lễ cưới.Dì Bảy và dượng Bảy lấy nhau được chừng một tháng thì dượng phải ra miền Bắc tập kết. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang thì đôi người đôi ngả. Dì ở nhà mong ngóng chờ đợi tin tức của chồng mình qua những dòng thư ngắn, những lời hỏi thăm, những món quà nhỏ nhờ người quen gửi hộ. Dượng Bảy và dì Bảy gắn bó với nhau chỉ ít ngày và hạnh phúc cũng chỉ ngắn ngủi như vậy. Nhưng suốt cả một cuộc đời dỉ Bảy vẫn ngồi đợi chồng trước hiên nhà.
Vậy cả hai vợ chồng dì chưa được ở cạnh nhau bao lâu. Họ gặp nhau chỉ qua những cánh thư.20 năm sau, Dượng Bảy mới có thể nhờ người gửi chiếc nón bài thơ cho dì làm quà và để chứng tỏ tình cảm của mình, để an ủi những ngày chờ mong dài đằng đẵng.Tưởng chừng ngày hạnh phúc của hai người được đoàn tụ bên nhau sau khoảng thời gian xa cách ấy cũng là lúc người chồng nằm mãi ở vùng đất xa xôi không trở về nữa. Bao nhiêu nhớ thương, chờ đợi, tủi hờn đã vỡ òa chú đã không trở về và cũng không còn một mai hạnh phúc trọn vẹn ấm êm nữa.Hạnh phúc trong một tháng nhưng với dì Bảy có lẽ là duyên nợ cả đời – dì ở vậy. Có người đàn ông ưng dì, mặc dù dì đã ngoài bốn mươi. Dì ở vậy với mẹ già tới khi bà mất. Dì vẫn ngồi trước hiên vào mỗi buổi chiều để chờ đợi.
Qua nhân vật dì bảy chúng ta có thể thấy được Dì Bảy là người phụ nữ đức hạnh, đại diện cho phẩm chất của những người mẹ, người vợ Việt Nam anh hùng hi sinh cả thanh xuân, tuổi trẻ của mình, nén nỗi đau cá nhân vào bên trong, âm thầm góp sức vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.tôi biết, không chỉ có dì Bảy, mà còn có rất nhiều người phụ nữ trên dải đất hình chữ S này cũng chung cảnh ngộ như dì. Họ đều đã hi sinh thầm lặng, cao cả cho cuộc kháng chiến, để đất nước được thống nhất và phát triển. Chúng ta, những thế hệ hôm nay phải biết ơn và làm được điều gì để đền đáp được công ơn đó
Không chỉ có dì Bảy mà biết bao người phụ nữ ngoài kia cũng đang như dì Bảy nước mắt ngấn lệ, khóe mặt ướt đãm trực trờ rơi lệ. Họ đã hi sinh cả cuộc đời xuân sắc để chờ một người và hi sinh người họ yêu cho tổ quốc vì mong muốn một mai đất nước hòa bình ấm no tất cả đều hướng tới một tình yêu đất nước vĩ đại
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
- Trong tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương, người phụ nữ Việt Nam hiện lên với vẻ đẹp giản dị mà sâu sắc.
- Họ là những người giàu đức hi sinh, âm thầm gánh vác gia đình khi chồng con ra trận.
- Hình ảnh “ngồi đợi trước hiên nhà” thể hiện sự chờ đợi bền bỉ, thủy chung và niềm tin son sắt vào ngày đoàn tụ.
- Người phụ nữ còn rất kiên cường, mạnh mẽ, vượt qua nỗi cô đơn, mất mát trong chiến tranh.
- Tuy nhiên, phía sau đó là những nỗi đau thầm lặng, nhiều người chờ đợi trong vô vọng.
- Qua đó, tác giả làm nổi bật vẻ đẹp truyền thống và sự hi sinh to lớn của người phụ nữ Việt Nam trong thời kì chống Mỹ.
Bảng tin