

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu `2`:
+ Ở đoạn trích trên, người viết chủ yếu dùng lí lẽ để bàn luận vấn đề. Lí lẽ của người viết đưa ra là:
⇒ "Lòng nhân ái, sự cảm thông, ấy là phương thuốc hữu hiệu để trị căn bệnh này."
⇒ "Khi mà khả năng yêu thương, đồng cảm, chia sẻ đối với người khác dán dần được bói đắp trong ta"
⇒ "Khi ta biết đặt mình vào hoàn cảnh người khác để nghĩ suy và thức tỉnh, thì lúc ấy, tiếng cười ngạo mạn vô lối sẽ không có lí do gì để bật ra."
⇒ "Chê bai người khác là một nhược điểm phổ biến trong tính cách con người."
Câu `3`:
+ Em hiểu câu: "Chê bai người khác là một nhược điểm phổ biến trong tính cách con người." là mỗi cá nhân, mỗi con người ai cũng đã từng có lần chê bai và cười cợt đến ngoại hình hoặc những vấn đề liên quan đến cơ thể người khác, hoặc dùng từ ngữ để nói đến cảm xúc tiêu cực khi nhìn nhận vào vấn đề của họ.
+ Với vấn đề trên, có thể cho thấy người viết muốn đem sự lan tỏa và tích cực đến những "nạn nhân" hoặc đến những người đã từng gây ra hậu quả biết sửa đổi. Cùng nhau xây dựng một cây cầu nối tình yêu đến mọi người, mọi cá thể.
Câu `4`:
+ Người viết cho rằng cười nhạo không quá nghiêm trọng không phải vì nó tốt, mà là vì nó chưa đủ vấn đề hóa sự nguy hiểm với các hành động, thói xấu tàn bạo hơn. Việc cười nhạo chê bai đến từ mỗi suy nghĩ và sự thấu hiểu, không ai có thể hiểu và quan tâm được nhau, vấn đề này sẽ được giải quyết khi cả hai phía đều mở lòng và đón nhận tình cảm.
Câu `5`:
+ Theo tác giả, phương thuốc hữu hiệu để trị căn bệnh cười nhạo là lòng nhân ái, sự cảm thông. Đó cũng là một phương pháp chữa bệnh tốt, nhưng tuy nhiên, nó cũng phải cần có thời gian để phát huy tác dụng và bên cạnh đó, cần phải phát huy vai trò của giáo dục gia đình và giáo dục nhà trường, xây dựng quan hệ thân tình gắn bó giữa các thành viên trong tập thể, cộng đồng,.. tốt cho riêng bản thân chung xã hội.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin