

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Tôi là Sọ Dừa. Khi mẹ sinh ra, tôi không có chân tay, mình mẩy cứ tròn lông lốc như quả dừa. Bà buồn quá, định vứt tôi đi, thì tôi liền nói:
- Mẹ ơi! Con là người đấy! Mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp.
Vì thương tôi nên mẹ đã để lại nuôi, đặt cho tôi cái tên là Sọ Dừa. Lớn lên, tôi vẫn như lúc nhỏ, lăn lông lốc trong nhà. Mẹ liền nói với tôi:
- Con nhà người ta báy tám tuổi đã đi ở chăn bò, còn mày chẳng được tích sự gì.
Tôi liền bảo với mẹ:
- Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ cứ xin phú ông cho con đi chăn bò.
Nghe vậy, mẹ tôi liền đến hỏi phú ông. Từ đó tôi đến ở nhà phú ông. Ngày ngày, tôi lăn sau đàn bò ra đồng, tối đến lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò béo tốt hẳn ra. Tôi thấy phú ông mừng ra mặt.
Ngày mùa, tôi tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai ba cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho tôi. Hai cô chị độc ác nên thường hắt hủi tôi. Chỉ có cô út hiền lành, đối xử với với tôi.
Một hôm, tôi biến thành người, ngồi thổi sáo trên lưng trâu thì tiếng động, biết có người nên tôi lại hóa về hình dáng cũ. Từ đó, cô út càng chăm sóc tôi nhiều hơn, có thức ăn ngon lại giấu đem cho tôi.
Cuối mùa ở, tôi liền về giục mẹ đến hỏi con gái phú ông làm vợ. Mẹ tôi ửng sốt lắm, nhưng thấy tôi năn nỉ mãi nên cũng sang hỏi phú ông. Khi trở về, bà nói rằng phú ông yêu cầu phải sắm đủ một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm mới đồng ý gả con gái. Tôi nói với mẹ cứ yên tâm.
Đến ngày hẹn, mẹ tôi vô cùng ngạc nhiên khi trong nhà bỗng có đủ những lễ vật mà phú ông yêu cầu. Không chỉ vậy, còn có chục giai nhân khiêng sính lễ sang nhà phú ông. Phú ông liền hỏi ba cô con gái xem có ai đồng ý, thì chỉ có cô út.
Trong ngày cưới, tôi cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào tấp nập. Lúc rước dâu, tôi biến thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú sang đón cô út về làm vợ. Hai vợ chồng tôi sống hạnh phúc. Tôi ngày đêm miệt mài đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua cử tôi đi sứ. Trước khi đi, tôi đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ ấy bên mình để có lúc cần dùng đến.
Một hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, tôi nghe thấy tiếng con gà trống gáy vang ba lần:
- ò ó o phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Tôi hạ lệnh cho thuyền vào xem, thì gặp lại vợ mình. Vợ chồng đoàn tụ hạnh phúc. Tôi đưa vợ về nhà, mở tiệc mừng, mời bà con đến chia vui, nhưng lại giấu vợ trong nhà không cho ai biết. Hai người chị của vợ tôi tranh nhau kể chuyện nàng gặp phải rủi ro, tỏ vẻ thương tiếc lắm. Tôi không nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Nhìn thấy em mình đã trở về bình an, họ xấu hổ bỏ về.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Tham khảo bài làm của mình nhé!
Bài làm
Xin chào mọi người, tôi là Sọ Dừa trong truyện cổ tích cùng tên đây. Hôm nay, tôi xin được kể lại câu chuyện chính mình đã trải qua. Giờ đây, tôi đã là trạng nguyên nên chắc mọi người sẽ khó nhận ra tôi đã từng là ai. Nhưng sau khi nghe câu chuyện của đời tôi, mọi người sẽ nhận ra ngay thôi.
Trước hết, tôi xin được giới thiệu đôi chút về hoàn cảnh của bản thân. Thuở bé, tôi sinh ra vào một gia đình nghèo. Mẹ tôi có mang sau khi uống nước quả dừa, sinh ra tôi cũng dị hình dị dạng, lọt lòng chỉ có cục thịt đỏ hỏn. Tôi ra đời thì bố cũng đã mất từ lâu, nên từ nhỏ đến lớn chỉ có mẹ làm lụng vất vả để nuôi tôi. Ban đầu, thấy tôi nửa người, nửa ngợm, bà toan vứt đi, nhưng nghe tôi xin:
- Mẹ ơi, con là con người, chớ vứt con đi mà tội nghiệp! Tuy con không có hình hài bình thường nhưng con cũng là con mẹ, con sẽ cố không làm mẹ buồn!
Nên cũng thôi ý định đó, và nuôi tôi lớn lên. Thêm tuổi, tôi vẫn không khác mấy hồi bé, vẫn chỉ có cái sọ lăn lóc trong nhà, tuy không phá phách nghịch ngợm nhưng cũng chẳng làm nên gì có ích. Mẹ thấy tôi không làm được việc gì, than thở:
- Con nhà người ta bằng ngần này tuổi đầu đã biết đi chăn bò, chăn trâu, kiếm thêm chút tiền phụ giúp, đỡ đần cho cha mẹ. Còn con, bây giờ vẫn chả làm ra tí tiền nào, thật là chả ra tích sự gì!
Vừa xấu hổ, vừa không đồng tình với mẹ, tôi nói lại:
- Gì chứ chăn trâu, chăn bò thì con cũng thừa sức làm được. Mẹ cứ xin phú ông cho con đến ở chăn bò vậy. Con sẽ chứng minh cho mẹ con không vô dụng!
Nghe tôi nói vậy, bà nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn làm theo tôi bảo, xin cho phú ông nhận cho tôi chăn bò. Nhìn thấy hình dáng kì dị của tôi, phú ông ngần ngại:
- Cả đàn bò của ta có hơn kém ba lăm con bò quý, lại đem giao cho thằng bé người không ra người, ngợm không ra ngợm ấy làm sao? Lỡ nó lơ là, bò đói, bò đi lạc mất thì bắt đền ai?
Nhưng rồi bị tôi thuyết phục, ông vẫn đồng ý cho tôi quản lý đàn bò. Đằng nào thì nuôi tôi cũng chẳng tốn mấy cơm gạo, công sá chẳng nhiều như đứa khác. Thế là tôi đến ở.
Từ hôm đó, một ngày của tôi đã có công việc sinh ra tiền. Chiều chiều, tôi lại trông coi, lăn theo đàn bò của phú ông, dắt chúng đi gặm cỏ. Tôi chăn bò rất giỏi, chập tối lại lăn theo chân chúng về chuồng không sót một con, con nào con nấy bụng no cỏ. Phú ông mừng quýnh. Sau đợt đó, phú ông không còn nghi ngờ thực lực của tôi nữa. Tiết nông nhàn, ông sai người dựng cho tôi cái lều trên đỉnh đồi, giao cho tôi ở đó, ngày ngày trông coi đàn bò. Cơm nước một ngày ba bữa có ba cô con gái mang đến tận nơi.
Hai cô chị tính tình kiêu căng nên thường tỏ vẻ khinh thường tôi, làm vẻ như chỉ đưa cơm do bị ép buộc. Người con gái út của phú ông tính nết lại hiền lành, nhân hậu, hay thương người nên đối đãi với tôi hết sức tử tế.
Ngồi trông lâu cũng chán, có những lúc tôi hiện hình dạng thật, mắc cái võng qua hai cái cây, nằm lên thổi sáo. Hôm nọ, tôi đang thổi sáo thì đúng lúc cô út đem cơm cho, nên bị bắt gặp, tôi liền trở về hình hài cái sọ. Biết tôi không phải người phàm trần, cô đem lòng yêu, của ngon vật lạ đều giấu đem cho cả.
Hết mùa chăn thả, tôi liền xin mẹ đến hỏi cưới con phú ông. Mẹ tôi kinh ngạc, nhưng thấy tôi xin thật lòng nên cũng đành đồng thuận. Bà bèn kiếm buồng cau đến gặp phú ông. Phú ông cười mỉa:
- Ừ được! Muốn hỏi cưới con gái tôi, hãy về sắm đủ mười lăm mâm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm và một chĩnh vàng cốm, đem sang đây làm lễ vấn danh!
Tưởng thách mẹ con tôi một phen bẽ mặt, nhưng sáng hôm sau tôi vẫn đem đầy đủ sính lễ sang. Phú ông đâm ra khó xử, nhưng thấy của hoa mắt, vẫn miễn cưỡng gọi các cô con gái ra hỏi ý ra sao. Hai cô chị ra vẻ không bằng lòng, bĩu môi, ngoắt tôi một cái rõ dài. Chỉ có cô út là e thẹn, cúi mặt xuống, tỏ vẻ đồng ý. Thế là tôi lấy cô út.
Từ hôm cưới, tôi không còn trong bộ dạng Sọ Dừa xưa nữa mà trở thành một chàng trai thanh lịch, tử tế, ăn nói rất lễ độ, lễ phép. Tôi còn lộ vẻ thông minh đột xuất, tập trung học hành, miệt mài đèn sách, chờ trổ tài khoa thi năm đó. Nhờ nỗ lực chăm chỉ mà tôi đỗ nhất, được làm Trạng nguyên. Chẳng bao lâu sau, có chiếu của nhà vua lệnh cho quan trạng đi sứ. Trước khi đi, tôi suy tính kĩ lắm, đưa cho vợ một con dao, hai quả trứng gà và hai hòn đá lửa, dặn vợ luôn dắt theo bên mình, để không may có mệnh hệ gì thì dễ bề đối phó. Vậy là tôi xa nhà.
Từ hôm cô em út lấy được chồng Trạng nguyên, hai cô chị sinh lòng ghen ghét, đố kỵ, bày mưu tính kế hãm hại em gái để được thay em làm bà trạng. Nhân quan trạng đi sứ vắng nhà, hai cô sang chơi, bày chuyện rủ em đi chèo thuyền. Ra giữa biển, hai chị đẩy em xuống biển rồi bỏ đi về nhà.
Kì lạ thay, vừa rơi xuống nước, vợ tôi được một con cá kình rất to nuốt chửng vào bụng. Vào bụng cá, vợ tôi lấy dao xiên chết cá. Xác cá nổi lềnh bềnh, may sao trôi vào một hòn đảo. Vợ tôi lại lấy dao rạch bụng cá chui ra, lấy hai hòn đá mài vào nhau tóe lửa, từ đó đốt cháy được một chỗ củi. Vợ tôi xẻo thịt cá nướng ăn và lấy chỗ thịt còn lại phơi nắng để dùng qua ngày, chờ khi có thuyền thì cầu cứu. Đúng lúc đó, hai quả trứng nở thành một đôi gà đẹp, làm bạn cùng người giữa cảnh đảo hoang vắng.
Mấy hôm sau, thuyền tôi đi sứ về có đi ngang qua hòn đảo đó. Con gà trống thấy bóng dáng con thuyền liền gáy một hồi:
O... o... o... o
Phải thuyền quan trạng rước cô tôi về
Nghe tiếng gáy, tôi mới cho thuyền vào xem. Vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Nghe vợ nghẹn ngào kể, tôi mới hay vợ mình gặp nạn thế ấy, và hai cô chị độc ác thế kia. Về nhà, tôi cho mở tiệc mừng, mời họ hàng thân thích, hàng xóm gần xa đến chung vui, nhưng lại giấu vợ trong buồng không cho ra gặp gỡ khách khứa. Thấy tôi trở về, hai cô chị ra vẻ tiếc thương to lớn, thay nhau kể tôi nghe chuyện em út gặp nạn giữa biển, vừa nói vừa khóc thương thảm thiết lắm.
Tôi không nói gì. Tiệc xong, tôi cho gọi vợ ra. Hai người chị thấy thế xấu hổ quá, lẻn ra về lúc nào không hay và từ đó bỏ đi biệt xứ.
Từ đó, tôi và vợ sống cuộc đời hạnh phúc bên nhau. Bây giờ, tôi còn đang bận chuyện nước nên cũng không còn thời gian kể tiếp. Qua câu chuyện này, tôi muốn bạn rút ra cho mình một bài học: người hiền từ, nhân hậu sẽ có cái kết có hậu, còn kẻ xảo quyệt, dối trá sẽ phải trả giá. Giờ thì tôi phải đi đây.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
123
817
203
Biết toai bn lko
416
993
534
xin số zalo ik :(
123
817
203
0994262989
416
993
534
oke :)
416
993
534
ủa số này đã đăng ký đâu :)
123
817
203
r chế ạ
416
993
534
:) đùa à thôi đi học vậy
123
817
203
đi ik bye bae