

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Puskin từng nói rằng: "Linh hồn là ấn tượng của một tác phẩm. Cây cỏ sống được là nhờ ánh sáng, chim muông sống được là nhờ tiếng ca và một tác phẩm sống được là nhờ tiếng lòng của người cầm bút". Và đến với tác phẩm "Đây thôn Vĩ Dạ" của nhà thơ Hàn Mặc Tử, người đọc sẽ thấy được một bức tranh thiên nhiên nơi thôn Vĩ cùng tiếng lòng của một con người luôn tha thiết yêu đời, yêu người,
Hàn Mặc Tử quê ở tỉnh Đồng Hới (nay là Quảng Bình). Ông sinh ra trong một gia đình công chức nghèo và vào năm $1936$, ông mắc bệnh phong. Chính điều này đã ảnh hưởng rất lớn đến hồn thơ của ông. Năm $1940$, ông vào điều trị ở nhà thương Quy Hòa $-$ Quy Nhơn và ông đã rời xa nơi trần thế vào đúng hai tháng sau khi ông nằm viện. Ông mất khi còn rất trẻ $(28$ tuổi $)$ và là thi sĩ hoạn nạn nơi trần thế nhưng ông lại là nhà thơ có sức sáng tạo mãnh liệt nhất trong phong trào thơ mới. Ông để lại cho nền văn học một khối lượng tác phẩm đồ sộ: Gái quê $(1936)$, Thơ điên $(1938)$,...
Đến với tác phẩm "Đây thôn Vĩ Dạ" $-$ là tác phẩm xuất sắc của nhà thơ Hàn Mặc Tử nói riêng và thi ca hiện đại nói chung. Bài thơ được sáng tác năm $1938$ và được in trong tập "Thơ điên". Bài thơ được sáng tác trong khoảng thời gian nhà thơ làm nhân viên ở sở đặc điền có thầm thương một cô gái ở thôn Vĩ nhưng sống ở Quy Nhơn tên là Hoàng Thị Kim Cúc. Ít lâu sau, Hàn Mặc Tử vào Sài Gòn viết báo. Khi mắc bệnh, ông quay về Quy Nhơn nhưng Kim Cúc đã theo gia đình về quê. Tuy nhiên, hai người vẫn thư từ qua lại. Một lần, Kim Cúc gửi cho thi sĩ một tấm thiệp với lời chúc ông sớm khỏe bệnh. Năm $1939$, Kim Cúc nhận được bài thơ và những lời cảm ơn chân thành của tác giả.
Về nội dung; bài thơ là tình yêu tha thiết với cuộc đời, với con người xứ Huế. Tình yêu ấy được thể hiện qua khổ thơ đầu tiên. Khổ thơ mở đầu là lời mời hoặc lời tự hỏi "Sao anh không về chơi thôn Vĩ?" để gợi lên nỗi nhớ thương kín đáo, pha chút trách móc dịu dàng. Bức tranh thôn Vĩ hiện lên rực rỡ và trong trẻo với: "nắng mới lên", "vườn ai mướt quá xanh như ngọc" cùng hình ảnh con người "mặt chữ điền". Tất cả đều gợi vẻ tinh khôi, hiền hòa, đậm hồn Huế. Không chỉ thế, bài thơ còn bộc lộ tâm trạng cô đơn, mặc cảm và khát khao được giao cảm, được yêu thương của Hàn Mặc Tử. Điều này được thể hiện ở khổ thơ thứ hai. Qua hai câu thơ đầu, ta thấy được sự chia lìa và đong đầy tâm trạng khi "gió theo lối gió, mây đường mây" và "dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay" gợi sự chia lìa và cũng chính là nỗi buồn của tác giả. Và hai câu cuối của khổ thơ thứ hai lại mở ra một thế giới ảo huyền với trăng $-$ biểu tượng của hạnh phúc, của ước mơ gặp gỡ, giao hòa với cuộc đời nhưng từ "kịp" lại vang lên đầy lo âu, khắc khoải. Qua đó hé mở cho người đọc thấy được về tâm thế sống của tác giả $-$ tâm thế sống phải chạy đua với thời gian. Cuối cùng, ở khổ thơ thứ ba là nỗi buồn, nỗi cô đơn và ảo ảnh giữa thực $-$ mộng. "Mơ khách đường xa" có thể là cô gái thôn Vĩ hoặc có thể là chính tác giả đang mơ về người xưa. Hình ảnh "áo em trắng quá nhìn không ra" cho thấy vẻ đẹp của người con gái như tan vào sương khói, xa vời và không thể với tới. Câu thơ cuối vang lên như lời tự hỏi của trái tim cô đơn, là dấu chấm lặng cho cả bài thơ, chứa đựng nỗi nghi ngờ, nỗi buồn nhân thế sâu thắm.
Về nghệ thuật; bài thơ sử dụng ngôn ngữ tinh tế, hình ảnh giàu sức gợi và kết hợp hài hòa giữa hiện thực và mộng ảo. Với thủ pháp tượng trưng, so sánh, nhân hóa dùng linh hoạt đã tạo nên vẻ đẹp huyền ảo đặc trưng của thơ Hàn Mặc Tử. Ngoài ra, bằng nhịp thơ nhẹ nhàng, du dương; giọng điệu biến đổi linh hoạt cùng chất trữ tình và chất siêu thực lãng mạn tạo nên dấu ấn riêng không thể trộn lẫn.
"Đây thôn Vĩ Dạ" là một trong những bài thơ hay nhất của Hàn Mặc Tử và phong trào thơ mới. Bài thơ không chỉ vẽ nên một bức tranh xứ Huế mộng mơ mà còn là tiếng lòng khao khát yêu thương dù cận kề cái chết của thi nhân. Qua đó, ta càng cảm phục tâm hồn trong sáng, nhạy cảm và yêu đời mãnh liệt của một thi sĩ tài hoa, bạc mệnh.
@LP
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
nhắc đến Hàn Mặc Tử không thể không nhắc đến bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ- một trong những tuyệt phẩm bất hủ của ông. Bài thơ được bắt nguồn cảm hứng từ bức bưu ảnh của Hoàng Thị Kim Cúc- người con gái ông từng thầm yêu. “Đây thôn Vĩ Dạ” được sáng tác trong thời gian ông đang điều trị bệnh ở Quy Hòa nên mỗi tứ thơ trong câu từ của tác phẩm đều mang một nỗi niềm khát khao được giao cảm của nhà thơ.
"Sao anh không về chơi thôn Vĩ?"
Câu hỏi tu từ được sử dụng mở đầu bài thơ thể hiện sự trông ngóng, nỗi mong chờ của người con gái đang thôn Vĩ. Câu hỏi vừa như lời trách móc kèm chút hờn dỗi, lại vừa như lời mời gọi, mong đợi. Lời thơ nhẹ nhàng như tiếng lòng của người xứ Huế, vừa da diết lại quá đỗi dịu dàng.
Sau câu hỏi từ từ là bức tranh tươi đẹp của thôn Vĩ hiện lên đầy sống động, tươi mắt, tinh khôi:
“Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền”
Phải chăng vì lời mời gọi thiết tha ấy, mà dù đôi chân không thể bước về Huế, Hàn Mặc Tử vẫn quyết trở về trong tâm thức để ngắm nhìn và tận hưởng vẻ đẹp của chốn cũ, người thương. Hình ảnh đầu tiên ta là “nắng hàng cau”- một màu nắng thật đặc biệt trong thơ ca. Đó là cái nắng đầy mới mẻ, trong trẻo của buổi sớm bình minh xứ Huế- “nắng mới lên”, những hàng cau vừa thức giấc sương còn đọng trên lá long lanh dưới nắng ban mai. Từ xa ngắm nhìn nắng hàng cau, khi tới gần, được cảm nhận rõ hơn về vẻ đẹp của cảnh vật. Màu xanh ngọc bích vừa tươi tắn vừa sang trọng được gợi lên từ vẻ đẹp khu vườn. Tính từ “mướt” càng gợi lên vẻ non tơ, mềm mại, mỡ màng nhựa sống của cây lá. Phải chăng, mảnh vườn được tưới tắm bởi hương vị của tạo hoá, được chăm sóc bởi bàn tay khéo léo của con người mà đẹp càng thêm đẹp, tươi càng thêm tươi. Bóng dáng người con gái kín đáo, e ấp bước ra từ khu vườn cổ tích, ẩn hiện dưới lá trúc xanh lại càng tôn lên vẻ đẹp của không gian và con người đất Huế. Ẩn sâu trong từng lời thơ trong sáng, thanh thoát và tươi tắn ấy là một tâm hồn với khát khao mãnh liệt được giao cảm, được trở về chốn cũ, gặp lại người xưa sau những tháng ngày xa cách. Nhưng có lẽ điều đó thật khó có thể có được.
Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ để thấy được tình cảm của Hàn Mặc Tử dành cho thôn Vĩ
Nếu khổ thơ đầu gợi cho ta ấn tượng về buổi sáng trong ngần thì khổ thơ thứ hai cho dẫn chúng ta về với không gian thuyền nước, sông trăng vào buổi xế chiều- đêm tối:
“Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay
Gió và mây gợi sự trôi nổi, lang thang, biện pháp đối “gió theo lối gió, mây đường mây” càng nhấn mạnh sự chia lìa đôi ngả. Phải chăng, đó là hình ảnh ẩn dụ cho sự xa cách của nhà thơ với người mình thầm thương mến, dù yêu nhưng không thể cùng là bạn đồng hành trong quãng đời ngắn ngủi còn lại của kiếp người. Nghệ thuật nhân hóa “Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay” càng khẳng định nỗi sầu giăng trong lòng người thi sĩ, nỗi buồn thấm vào cảnh vật, hay chính tâm hồn nhà thơ đang sầu muộn, mà cảm nhận thiên nhiên cũng sầu thương, buồn bã đến nặng lòng, bởi vốn dĩ:
“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”
Nếu khổ thơ đầu, nỗi buồn nhẹ nhàng, cảnh vật còn mang sự tươi tắn thì đến với khổ thơ hai, cảnh vật nhuốm màu buồn hơn, nỗi buồn và cô đơn cũng vì thế mà thấm đẫm hơn:
"Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?"
Chữ "kịp" được đặt trong câu hỏi tu từ “Có chở trăng về kịp tối nay?” cho thấy được nỗi hoài vọng của tác giả về một hạnh phúc, về một người có thể cùng thi nhân giao cảm. Trong câu thơ, ta thấy được sự bất lực trước thời gian của tác giả. Dường như, nhà thơ đã đem nỗi mặc cảm về căn bệnh quái ác của bản thân vào trong cả tứ thơ của mình.
“Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra.”
“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà.”
Từ “mơ” được đặt ở đầu câu càng nhấn mạnh giấc mộng của tác giả về một điều đẹp đẽ, có vị khách đường xa tới thăm, cùng đồng điệu, tâm sự với kẻ cô đơn trong cảnh bệnh tật. Điệp từ “khách đường xa” được lặp lại càng khẳng định khao khát được gặp gỡ của Hàn Mặc Tử nhưng có lẽ giấc mộng ấy chẳng thể nào thành bởi vị khách đã xa lại càng xa.
Bằng ngòi bút đầy tài năng và nội tâm phong phú của mình, Hàn Mặc Tử đã mang đến cho độc giả những vần thơ đẹp đẽ. Trong chữ có tình, trong tình có chữ, những cảm quan đầy tinh tế gợi cho người đọc bao dư vị về tình đời qua bài thơ.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin