

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài thơ Gọi mưa của Trần Lan Vinh là một bài thơ thiếu nhi đầy sức sống và tình yêu thiên nhiên. Bài thơ gồm hai phần: phần đầu là tiếng gọi mưa của bà, phần sau là những cảnh vật và con người trước và trong cơn mưa.
Tác giả đã dùng những hình ảnh sinh động và gần gũi để miêu tả sự khát khao mưa của những người dân nông thôn. Mưa được ví như ngựa chạy, chớp loè, vò hạt, đổ bạc, quăng rào rào… Mưa mang lại niềm vui và sự sống cho lúa đồng, chuối non, mía truồng, chú bê non… Mưa cũng làm cho những hoạt động hàng ngày của con người trở nên khác biệt và thú vị hơn. Bài thơ là sự kết hợp hoàn hảo giữa việc sử dụng động từ và tính từ để tạo ra những âm thanh và màu sắc phong phú.
Bài thơ cũng thể hiện tình cảm của tác giả với quê hương, với những con người giản dị và chân chất. Tác giả cũng đã dùng những câu nói đùa để tạo ra không khí vui tươi và hài hước. Bài thơ là một lời ca ngợi sự sống và sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên.
Bài thơ Gọi mưa của Trần Lan Vinh là một bài thơ hay và ý nghĩa, giúp chúng ta hiểu hơn về cuộc sống của những người nông dân, về niềm vui và khó khăn của họ khi đón chờ mưa. Bài thơ cũng giáo dục cho chúng ta tình yêu thiên nhiên và quê hương.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bài thơ Mưa được làm theo thể thơ tự do, theo các nhịp 1, 2, 3 và 4, trong đó nhịp 2 chiếm số lượng chủ yếu. Với nhịp thơ ngắn và nhanh, tác giả đã diễn tả linh hoạt các đối tượng quan sát lúc trước và trong cơn mưa.
Bài thơ là sự kết hợp hoàn hảo giữa việc sử dụng động từ và tính từ. Các từ này đã diễn tả một cách sinh động trạng thái của mọi vật khi cơn mưa sắp diễn ra và trong cơn mưa. Một số tính từ tác giả đã sử dụng có thể kể ra như tròn lọc lốc, mù trắng, chéo, chồm chôm, hả hê ..., động từ như rối rít, hành quân, múa, rung, mặc, đu đua. Những từ này góp phần làm cho phép nhân hóa sử dụng trong bài thờ được hoàn thiện hơn. Có thể nói đây là bài thơ sử dụng rộng rãi và thành công trong phép nhân hóa. Các loài vật dường như đã có hồn trong co mắt của nhà thơ Trần Đăng Khoa. Có thể kể ra một số chi tiết tác giả sử dụng phép nhân hóa như:
Ông trời mặc áo giáp đen, ra trận
Muôn nghìn cây mía múa gươm
Kiến hành quân
Cỏ gà rung tai nghe
Bụi tre tần ngần gỡ tóc
Hàng bưởi đu đưa bế lũ con
Sấm ghé xuống sân khanh khách cười
Cây dừa sải tay bơi
Ngọn mùng tơi nhảy múa
Phép nhân hóa này làm cho cả thế giới thiên nhiên trở nên sống động và hòa lẫn vào thế giới của con người. Đọc bài thơ, ta có cảm giác như sắp có một trận chiến xảy ra trong trời đất: Ông trời mặc áo giáp đen, ra trận, muôn nghìn cây mía múa gươm, kiến hành quân; tuy nhiên, bên cạnh đó cũng có những hình ảnh hết sức bình dị, thân thiết: Hàng bưởi đu đưa bế lũ con, sấm ghé xuống sân khanh khách cười, cây dừa sải tay bơi, ngọn mùng tơi nhảy múa. Những chi tiết diễn tả thiên nhiên trong bài thơ đã thể hiện sự quan sát tinh tường và tầm am hiểu thiên nhiên của tác giả.
Bài thơ chỉ thật sự có bóng dáng con người khi bước vào những câu cuối cùng:
Bố em đi cày về
Đội sấm
Đội chớp
Đội cả trời mưa ...
Đây là dụng ý của tác giả khi sắp đặt con người xuất hiện ở cuối cơn mưa nhằm tăng vẻ đẹp và sự lớn lao trong vóc dáng của người nông dân. Sức tưởng tượng phong phú của cậu bé đã làm cho hình ảnh người cha đi cày trở thành một hình ảnh đẹp và có tư thế hiên ngang bất chấp những khó khăn trong cuộc sống.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin