

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
mik viết cũng ko tốt lắm thông cảm. Đoạn cuối còn ít mà mỏi tay quá
Tôi là ông Hai ở làng chợ dầu thật sự tôi tự cảm thấy tôi là một người cs tính hay kheo về lằng. Kháng chiến nổ ra thì làng tôi bị chiếm đóng theo chính sách của đảng tôi phải cùng gia đình đi tản cư. Ở nơi tản cư tôi luôn nhớ về làng nhớ về những ngày cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân đá,... Tôi cũng hay mong nắng để cho bọn Tây chết. Cũng như mọi hôm việc thường ngày ở nơi tản cư của tôi là lên phòng thông tin nghe, đọc báo. Không dấu mọi người tôi cũng từng học một khóa bình dân ở là cũng đã biết đọc, viết nhưng chữ in khó nhận mặt chữ nên tôi đọc nó cứ bập bõm , câu đc câu ko nên tôi rất ghét những người đọc thầm ko đọc ra cho người khác nghe với. May mắn hôm nay tôi gặp đc 1 anh dân quân đọc rất to rành rột. Tôi ngồi nghe ko sót 1 câu nào, có bao nhiêu là tin hay. Tôi cứ nghe đc chỗ này giết một tí, chỗ khia giết đc một tí thì tôi nghĩ cứ thế thì chẳng mấy giết đc hết chúng nó. Tôi nghe mà ruột gan tôi cứ múa hết cả lên.Tôi bước ra phong có ghé vào quán nước dặn vợ 1 mấy việc rồi ra lối huyện cũ. Ghé vào quán gần đấy ngồi hút điếu thuốc uống, một hụm chè rồi ngồi nói chuyện. Ngồi nói chuyện với tôi có một người hỏi tôi có tiếng súng ở đâu mà nghe rát tai thế , tôi chưa kịp nói gì thì có bà đang cho con bú nói xen vào. Người đàn bà đấy nói bọn tây nó rút ở Bắc Ninh về làng Chợ Dầu rồi, nghe thế tôi lắp bắp hỏi . Nó rút vào làng Chợ Dầu hở bác? Thế ta giết đc bao nhiêu thằng? Người đàn bà đó ẵm con cong môi lên đỏng đảnh nói có giết đc thằng nào đâu. cả làng chúng nó việt gian theo tâ còn giết gì nữa! nghe đến đây cổ tôi nghẹn ắng lại, da mặt thì tê rân rân tôi tưởng chừng ko thở đc . Một lúc lâu tôi mới hỏi lại giọng tôi lạc hẳn đi . Liệu có thật ko hở bác? Hay là chỉ lại... Người đàn bà đó khẳng định rằng đó là thật vì bà ta vừa từ dưới ấy lên. Tôi nghe đến đấy thì vội lảng tránh đi để về nhà rồi tôi nói Hà nắng gớm về nào ... Về tới nhà tôi nằm vật ra giường nhìn những đứa con ngoài sân mà thương nó chảy cả nước mắt tôi nghĩ chúng nó cũng là dân làng việt gian ư. Tôi lại nằm kiểm điểm lại từng người họ đề là những người có tinh thần hết mà. Họ đã quyết ở lại làng quyết tâm chết với giặc có đời nào lại cam tâm nhục nhã.Khốn nạn ! Chiều ôn ấy vợ tôi về hỏi chuyện tôi thì tôi bực rọc cáu gắt với bà ấy . Mấy ngày sau tôi không dám ra khỏi nha chỉ cần thấy 1 đám người tụm năm tụm bảy thì tôi lại nghĩ họ nói đến chuyện của tôi . Thỉnh thoảng nghe những tiếng tây, việt gian , cam nhongi là tôi lại lủi ra một góc nhà, nín thíp rồi nghĩ thôi lại chuyện ấy rồi . Mà chuyện tôi sợ hơn cả là việc mụ chủ nhà đuổi đi. Sáng hôm sau mụ chủ nhà có đến đuổi khéo tôi cùng gđ ra khỏi nhà. Tôi tự nghĩ giữ việc đi và việc ở. Ở lại thì ai người ta chứa chấp đây, cho du có chính sánh nhân đạo của cụ họ thì cũng còn mặt mũi nào mà ở lại, đi thì gđ tôi phải đi đâu đây. Thoáng trong đầu tôi có ý định trở về làng nhưng tôi đã phủ định ngay tôi nghĩ làng thì yêu thật nhưng làng theo tây thì phải thù . Không có chỗ nào để giải tỏa tâm trạng tôi liền nói chuyện với thằng con tai út thằng húc .
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Tôi sinh ra và lớn lên ở làng Chợ Dầu. Ngôi làng ấy đã gắn bó với tôi như với những người thân yêu, ruột thịt. Tôi yêu từng thớ đất, từng cái cây, ngọn cỏ, từng con người nơi đây. Với tôi, làng là tất cả. Vậy mà, cái lần ấy, cái lần mà có lẽ là cả đời tôi cũng không thể nào quên được, đó là cái lần tôi nghe tin làng theo giặc…
Theo chính sách của Đảng, gia đình tôi phải xa ngôi làng mà tôi đã gắn bó từ lâu, nơi có những người nông dân ngày đêm tích cực lao động. Tôi nằm trên giường và tôi bỗng nhớ lại những ngày mà tôi còn ở làng, những ngày tôi cùng anh em trong xóm tích cực lao động, nào là đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuân đá,…Chao ôi! Thế mới vui! Rồi tôi lại tự hỏi rằng không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa? Những đường hầm bí mật chắc vẫn còn khướt lắm…
Ở cuộc sống mới này, có một lần tôi gặp một nhóm người. Rồi họ nói chuyện và nhắc đến tên làng Chợ Dầu. Tôi liền lắp bắp hỏi lại:
- Nó…nó vào làng Chợ Dầu hả bác? Thế ta giết được bao nhiêu thằng?
Người đàn bà cho con bú liền đáp lại rằng:
- Có giết được thằng nào đâu, cả làng chúng nó theo Tây cả.
Tôi cảm thấy như cổ nghẹn đắng lại, da mặt tê rân rân, lặng người đi. Tôi không tin vào lời đó liền hỏi lại thì người phụ nữ vẫn quả quyết. Dù rất đau lòng nhưng tôi vẫn phải giả vờ như không biết và liền đứng dậy ra về.
Rồi tôi lại chợt nghĩ đến mụ chủ nhà, không biết rằng mụ chủ nhà có cho gia đình tôi ở tiếp không. Và cả những đứa con của tôi nữa....Tôi đau đớn đến tột độ nắm chặt hai tay mà rít lên:
Chúng mày ăn miếng cơm hay miếng gì vào mồn mà đi làm cái giống Việt gian bán nước để nhục nhã thế này?
Rồi tôi nghĩ lại, chả lẽ cả làng tôi lại như thế ư, nhưng không có lửa thì làm sao có khói. Chao ôi! Cực nhục chưa cả làng Việt gian, rồi đây biết làm ăn buôn bán ra sao? Ai người ta chứa? Ai người ta buôn bán mấy, suốt cả cái nước Việt Nam này người ta ghê tởm, người ta thù hằn cái giống Việt Gian bán nước, lại còn bao nhiêu người làng tan tác mỗi người một phương nữa, không biết họ đã rõ cơ sự này chưa?
Chiều hôm đó, vợ tôi về cũng có vẻ khác. Đêm hôm ấy, vợ tôi lay tôi dậy bảo có chuyện nhưng tôi thừa biết bà ấy muốn bảo gì rồi....
Những ngày tiếp đó, tôi sống trong sự lo lắng và khổ cực vô cùng. Hai chữ “ Việt gian” cứ văng vẳng trong đầu tôi. Mụ chủ nhà thỉnh thoảng lại cứ nói bóng nói gió đến nỗi vợ tôi phải xin thị cho ở thêm vài ngày nữa mới qua chuyện. Trong cơn cùng cực, một ý nghĩ liền nảy lên trong đầu tôi hay là tôi về làng nhỉ? Nhưng ý nghĩ ấy vừa nảy lên thì tôi lại gạt đi ngay. Không, về làm gì cái làng ấy nữa, chúng nó theo Tây cả rồi, về làng tức là bỏ kháng chiến, bỏ Cụ Hồ, về làng tức là chịu làm nô lệ cho thằng Tây. Không thể được, làng thì yêu thật nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù.
Hàng ngày không biết tâm sự giãi bày lòng mình với ai, tôi lại vu vơ nói với hỏi chuyện thằng con út. Khi hỏi rằng ủng hộ ai thì nó nói ủng hộ cụ Hồ. Tôi nghe mà mắt tôi giàn ra, ròng ròng trên hai má.Nhưng thật bất ngờ, cái tin cải chính được đưa lên, hôm ấy tôi cùng người làng Chợ Dầu đi về làng, vui mừng không sao tả xiết, tôi liền gọi bọn trẻ ra:
- Chúng mày đâu rồi, ra thầy chia quà này!
Tôi chạy sang bác Thứ khoe:
- Tây nó đốt nhà tôi rồi bác ạ! đốt nhẵn, ông chủ tịch làng tôi vừa lên đây cải chính ông ấy cho biết cải chính là cái làng Chợ Dầu chúng tôi đi Việt gian ấy mà, láo! Láo hết, toàn là sai mục đích cả.
Sau khi nghe tin cải chính, tôi lại vui hơn bao giờ hết. Làng trong tôi mãi là múa, là ruột thịt gắn bó không thể tách rời!
CHÚC BẠN THI THẬT TỐT
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
2197
1351
1840
...