

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong rừng muôn vật rất phong phú, mỗi sự vật có vẻ riêng. Mỗi buổi sáng, chúng thi nhau lên tiếng, khoe tài khoe sắc. Quan sát hình ảnh ấy và bằng sự liên tưởng ngộ nghĩnh, nhà thơ cho ta thấy mỗi một buổi sáng, rừng xanh lại vui như hội. Và mỗi loài đóng góp bằng vẻ riêng độc đáo của mình.
Chim gõ kiến có cái mỏ lớn, luôn gõ vào cây để tìm sâu, cho nên hình dung anh ta là người “nổi mõ”, tức là nổi hiệu lệnh (tiếng mõ thời xưa giống như tiếng trống, tiếng kẻng thời nay), mở đầu cho ngày hội. Gà rừng gáy báo trời sáng như thúc giục muôn vật thức dậy. Gió nổi lên, tre, trúc vi vu như điệu sáo. Tiếng suối rì rầm, êm êm một điệp khúc như gảy đàn. Cây rụng đi lá vàng, thay bằng lá non tươi như người thay áo mới. Công có bộ lông sặc sỡ, múa đẹp, được coi “dẫn đầu đội múa”. Khướu có tiếng hót vang nên là người “lĩnh xướng” (hát một câu mở đầu để dẫn dắt) dàn đồng ca. Kì nhông luôn thay đổi sắc màu giống như người làm ảo thuật. Nấm có hình cái ô nên được nhìn như ngưòi đi dự hội (đi xem hội). Hình ảnh cuối cùng là cọn nước. Với bánh xe to lớn quay đều đặn, cọn nước được ví như trò đu quay thật ngộ nghĩnh.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin