

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Thứ "nuôi sống" chúng ta không chỉ là tình yêu thương của mẹ,sự bảo vệ của bố,những bài học về cuộc đời của thầy cô mà còn là lời ru ngọt ngào,những câu chuyện cổ tích bà kể.Thời gian bên bà tuy ít nhưng lại vui vẻ biết bao,khiến tôi ngày càng yêu bà thêm thật nhiều,nhiều như những vì sao trên trời.
Bà tôi tên là *tên bà cậu* ,bà đã đi được phân nửa cuộc đời,nếm trải đủ các mùi vị thế gian.Tóc bà dường như không bị thời gian tác động,vẫn màu đen mượt mà ấy.Đôi mắt xuất hiện chút nếp nhăn,nhưng bà vẫn trông thật phúc hậu.Đôi môi đỏ nhẹ,phù hợp với chiếc mũi cao tạo nên khuôn mặt thanh tú,bố tôi cũng được hưởng những nét đẹp đó của bà nên rất ưa nhìn.Da dẻ hồng hào,một làn da khiến cho người khác ghen tị,nhưng không vì thế mà bà kiêu ngạo với vẻ đẹp của mình.
Bà thương tôi lắm.Còn nhớ khi xưa,bà sẵn sàng ngồi kể chuyện cổ chỉ vì tôi muốn được nghe bà kể ngay lúc đó dù đã đêm muộn.Giọng bà trong trẻo,nhẹ nhàng.Bà ân cần quan tâm tôi,bà luôn động viên tôi dù cho khoảng cách địa lí có xa.Bà sẵn sàng ngồi nghe tôi tâm sự qua chiếc điện thoại và đưa ra lời khuyên hợp lý.Bà luôn muốn tôi được ở bên bà,nhưng công việc của bố mẹ tôi không cho phép điều đó.Những khi tôi bệnh,bà luôn sốt sắng lo lắng,chạy ngay từ quê xuống để thăm và chăm tôi,đỡ một phần giúp bố mẹ tôi.Khi vừa đến,bà hiện ra vẻ mặt đau khổ và hỏi bố mẹ tôi tại sao lại để tôi thành ra nỗi này.
Thời gian bên bà chính là thời gian tôi buông bỏ được bao khổ đau mà người khác gây ra cho tôi,bà yêu tôi,bà nâng niu tôi tựa như bông hoa,dù bà chưa từng nói câu đó nhưng tôi hiểu.Tôi ước gì tôi lớn nhanh hơn để thật thành đạt như bà mong muốn,bà à,hãy đợi cháu nhé.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin