

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

* Mở bài:
Có câu nói: ''Có những kí ức sẽ bị thời gian làm phai nhạt trong trí nhớ, nhưng dù có những người có chôn sâu những kí ức đó dưới tận đáy lòng, dù làm cách gì đi nữa, chúng cũng không ngừng chậm rãi sinh sôi''. Và với tôi cũng vậy, kỉ niệm (.....) ấy luôn in sâu mãi, dù có cố gắng chôn sâu nó nhưng tôi cũng không thể nào quên được.
* Kết bài:
Người ta nói: ''Kỉ niệm luôn là thứ khiến người ta đau lòng nhất'' nhưng với tôi thì không phải vậy. Với tôi, kỉ niệm là thứ để tôi nhìn lại, nhìn lại cái quãng thời thanh xuân của mình. Tôi sẽ không bao giờ có thể quên đi được kỉ niệm ấy - kỉ niệm của thời thanh xuân
$*$ Bạn nên viết về kỉ niệm lúc ra trường nha thì sẽ hợp với mở bài và kết bài hơn
@LP
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
$\textit{Mở bài}$
Tôi nhớ đến những vần thơ lãng mạn vô cùng của Lưu Quang Vũ
" Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?"
Cái lãng mạn ấy đâu chỉ có trong thơ, mà nó còn len lỏi trong đời thực. Đoá hoa đang nở ấy chính là những kỷ niệm. Những kỷ niệm ấy sinh ra để lưu lại dấu ấn trên mặt đất và trong trái tim của mỗi chúng ta. Bản thân tôi cũng có một kỷ niệm rất sâu sắc, đó là <...>
$\textit{Kết bài}$
Con người ta khi sinh ra chỉ là một đứa trẻ sơ sinh không tên tuổi. Khi ta sống, ta bắt đầu có được những hoài niệm, ký ức tuổi thơ. Ký ức là một mầm sống sẽ lớn lên và đâm hoa kết trái ở đáy lòng của mình. Ký ức là một điều kỳ diệu! Mỗi chúng ta đều có những kỷ niệm riêng, hãy cất giữ nó trong tim và biến nó thành điều lớn lao.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin