

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài thơ Gò Me của Hoàng Tố Nguyên đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng. Cảnh sắc thiên nhiên của mảnh đất Gò Me hiện lên vừa bình dị, thân thuộc, lại vừa sinh động, lung linh. Nhà thơ đã khắc họa không gian rộng lớn của bể, triền đê, ruộng lúa, ao làng. Những âm thanh thật sống động, đó là âm thanh leng keng của tiếng nhạc ngựa, róc rách của ao làng, lao xao của vườn mía, nhẹ nhàng của mái lá Và cả ánh sáng hiện lên với nhiều màu sắc, cung bậc của những quãng thời gian khác nhau trong ngày. Ánh sáng trầm tĩnh của đốm hải đăng tắt, lóe; ánh sáng chói rực của mặt trời; ánh sáng lung linh của vầng trăng khuya. Con người Gò Me hiện lên với vẻ đẹp riêng. Các cô gái Gò Me được miêu tả qua những chi tiết về ngoại hình - đôi gò má lúm đồng tiền đầy duyên dáng, má đỏ thẹn thò, hành động nọc cấy, tay tròn, giã me bên trã canh chua ngọt ngào, véo von điệu hát cổ truyền. Họ là những con người vừa hăng say lao động, vừa sống nghĩa tình lại say mê nghệ thuật. Đặc biệt là hình ảnh nhân vật tôi với tuổi thơ đẹp đẽ nằm trên võng mẹ đưa; cắt cỏ, chăn bò; gối đầu lên áo; năm dưới hàng me, nghe tre thổi sáo. Có thể thấy rằng, mảnh đất Gò Me trong nỗi nhớ thật gần gũi, thân thương, đáng yêu với con người chất phác, cần cù và thiên nhiên thì hiền hòa. Qua đây, tác giả cũng đã gửi gắm tình cảm yêu mến, gắn bó, tự hào của tác giả dành cho quê hương của mình
Giúp mik 5 sao vs
Chúc bạn học tốt
.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
`color{lightblue}{#Thucute2008!}`
Bài thơ “Gò Me” của nhà thơ Nguyễn Đức Mậu là một tác phẩm xúc động viết về tình cảm gia đình, cụ thể là về người mẹ. Với lời thơ giản dị mà sâu lắng, bài thơ gợi lên trong lòng người đọc nỗi nhớ thương, biết ơn đối với mẹ – người đã hi sinh cả cuộc đời mình cho con cháu, cho quê hương, đất nước.
Hình ảnh người mẹ trong bài thơ hiện lên mộc mạc, thân thuộc nhưng đầy cảm động. Mẹ gắn liền với “gò Me” – nơi chôn nhau cắt rốn, nơi gắn bó với bao kỉ niệm thân thương. Đó không chỉ là một địa danh, mà còn là biểu tượng cho cội nguồn, cho tình yêu thương và sự hi sinh âm thầm. Cách nhà thơ nhắc đến mẹ không ồn ào, khoa trương mà nhẹ nhàng, sâu lắng khiến người đọc không khỏi xúc động. Những câu thơ như `:`
“Gò Me có mẹ ta nằm
Tay gầy ôm cả trăm năm đất này…”
đã khắc họa rõ nét sự gắn bó giữa mẹ và quê hương. Mẹ không chỉ là người mẹ của riêng nhà thơ, mà còn là hình ảnh đại diện cho bao bà mẹ Việt Nam – những người suốt đời tảo tần, âm thầm chịu đựng vì con, vì đất nước.
Ngôn ngữ thơ mộc mạc, gần gũi, cách sử dụng hình ảnh giàu tính biểu cảm giúp cho bài thơ dễ đi vào lòng người. Mỗi câu thơ đều như một tiếng lòng, một lời thầm thì từ đáy sâu tâm hồn nhà thơ gửi đến mẹ – và cũng là lời nhắn gửi của mỗi người con dành cho đấng sinh thành.
Qua bài thơ “Gò Me”, em cảm nhận sâu sắc hơn về công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ. Em hiểu rằng cần phải sống tốt hơn, yêu thương mẹ nhiều hơn khi còn có thể, bởi mẹ chính là cội nguồn của tình yêu thương vô điều kiện.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
0
20
0
viết bài văn á bn nhng mik c.on
76
3761
34
???????????