

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong cuộc sống mỗi người ai cũng từng bị mắc lỗi, em cũng vậy, lỗi lớn nhất của em vừa trải qua đó chính là một lần chép bài trong giờ thi và bị đánh dấu bài.
Hôm đó là giờ kiểm tra giữa kì, tối hôm đó, do mải xem phim nên em quên cả giờ ôn bài . Sáng hôm sau đến lớp,trong lúc em lo lắng không biết phải làm thế nào thì bỗng dưng trong đầu nghĩ ra 1 ý đó là chép phao ra bàn và viết vào giấy nháp phòng tránh có lúc cô đi kiểm tra và nhờ nhỏ bạn canh cô. Sau khi cô phát đề, trong lòng em vui vẻ vì mình đã có phao trong giờ thi rồi, nhưng thật không may cô đã phát hiện, thay vì quát mắng cô im lặng không nói gì. kết thúc giờ kiểm tra, cô gọi tên em và 4 bạn khác lên phòng ban giám hiệu. sau khi nghe cô nói, Hoàng " bạn ngồi cạnh bàn em" nói:
- Em thưa cô, đấy là bạn Tuyết chép phao, em nói bạn ấy rồi mà bạn không nghe.
Em giật mình khi nghe được những câu này, Hoàng cũng chép chứ có phải mỗi mình chép đâu, cậu ấy còn dùng cả điện thoại trong lớp nữa, nên em phản ánh lời nói của Hoàng:
- thưa cô Hoàng cũng chép ạ, không phải mỗi mình em chép ra bàn, bạn còn dùng cả điện thoại trong giờ kiểm tra nữa ạ.
Thế là em và Hoàng cãi nhau hơn 5 phút, bỗng dưng nghe giọng quen nói bên tai em:
- Các cậu nhận lỗi là tốt rồi không cần phải cãi nhau nữa.
Nghe xong em giật mình lên vì đó là Thuận "lớp trưởng lớp em", trong đầu em nghĩ " Sao Thuận lại ở đây, cậu ấy học giỏi lắm mà , không lẽ Thuận cũng............."
Xong cô giáo lại nói:
- Các anh các chị về viết bảng kiểm điểm, xin chữ kí phụ huynh mai nộp cho tôi. xong mời phụ huynh lên nói chuyện với tôi.
Tối hôm đó, bố em hỏi về việc chép phao, em cữ nghĩ bố em sẽ mắng hay đánh nhưng bố lại dặn em vài câu để em rút kinh nghiệm:
- Con biết sửa sai nhật lỗi là tốt, nhưng viết chép phao trong giờ thi là không nên, các cụ có câu "có công mài sắt có ngày nên kim" có nghĩa là nếu con chịu khó học bài và làm bài đầy đủ, thuộc bài trước khi đến lớp thì điểm giữa kì sẽ tiến bộ, từ nay bố sẽ giám sát con thật kĩ.
Từ lần sau đó, nghe lời bố dặn mà bây giờ điểm giữa kì càng ngày tiến bộ, em không quên được trải nghiệm này, chép phao là 1 lỗi lớn đối với lửa tuổi học sinh.
Chắc không hay đâu, thông cảm cho chị nhá.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Tuổi thơ của ai cũng sẽ có thật nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Chính nhờ những kỉ niệm muôn hình muôn vẻ đó, đã tạo nên một tuổi thơ nhiệm màu. Bản thân em cũng vậy. Và trong vô số kỉ niệm đó, em nhớ nhất vẫn là một lần em nói dối mẹ.
Kỉ niệm lần đó xảy ra khi em đang học lớp năm. Em được nhận xét là một cô bé thông minh nhưng lười biếng và thích nói dối. Ngày hôm đó, sau khi ngủ dậy, em cảm thấy chán nản, không muốn đi học. Vì vậy, em đã giả vờ như mình bị đau bụng. Khi thấy em đã muộn vẫn chưa xuống ăn sáng, mẹ liền chạy lên phòng kiểm tra. Mẹ đã rất lo lắng. Ngay lập tức, mẹ đi tìm dầu nóng xoa bóp bụng cho em. Trong giây phút, em cảm thấy hối hận vì đã lừa mẹ. Nhưng rồi em vẫn im lặng và lắc đầu. Một lát sau, thấy em mãi không đỡ. Mẹ liền bảo em hãy nằm nghỉ để mẹ gọi xin cô nghỉ buổi học hôm nay.
Chờ mẹ ra khỏi cổng, em liền sung sướng bật dậy, chạy ngay ra phòng khách ngồi chơi. Em mở tủ lạnh, lấy bánh kẹo ra, vừa xem phim vừa ăn trong sung sướng. Đúng lúc đó, em nghe thấy tiếng mở cửa, vội nhìn sang thì em thấy mẹ đứng đó. Khuôn mặt đỏ bừng, trên tay là một túi thuốc và lồng đựng cháo ấm. Dường như quá ngạc nhiên, mẹ đứng sững người lại, chỉ thốt lên Sao con. Nhưng dường như đã hiểu ra vấn đề, mặt mẹ trở nên buồn bã, ánh mắt thất vọng nhìn về em. Rồi mẹ im lặng tiến về phía phòng bếp, đặt cháo và thuốc lên bàn rồi trở về phòng. Em cảm thấy hối hận vô cùng. Em liền lên phòng để xin lỗi mẹ:
- Con xin lỗi mẹ ạ, con đã nói dối mẹ để được nghỉ học hôm nay. Hành động đó thật là sai lầm, nhưng con mong mẹ hãy bỏ qua cho con nhé. Con xin hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ nói dối nữa. Nếu con phạm sai, thì mẹ đánh con thật đau vào là được.
Mẹ vẫn tiếp tục im lặng. Khiến em nghĩ rằng mình không được tha thứ, nước mắt cứ thế mà lăn dài trên má. Lúc này, rốt cuộc mẹ cũng phản ứng lại. Mẹ đưa đôi tay lên, lau đi dòng nước mắt của em, vuốt nhẹ lên trán em mà nói rằng:
- Con biết nhận lỗi như thế này mẹ vui lắm. Hãy nhớ mãi lời hứa này của con nhé. Mẹ sẽ giám sát con thật kĩ.
- Vâng ạ - Em trả lời với niềm hạnh phúc khôn cùng.
Từ sau lần đó, em như trở thành một con người hoàn toàn khác, em không nói dối và lười biếng nữa. Mà trở nên chăm chỉ, trung thực hơn. Sựt thay đổi tích cực đó, chính nhờ hành động giáo dục bằng tình thương của mẹ ngày hôm đó. Bài học này em sẽ ghi lòng tạc dạ mãi Mãi
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin