

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
$#khoanguyen045$
Khi những tia nắng đầu tiên nhẹ nhàng đáp xuống những cành cây, ngọn cỏ thì ngày mới lại bắt đầu trên quê hương em. Cảnh vật và con người như bừng tỉnh giấc. Những chú gà trống đứng vững trên đống rơm cất tiếng gáy "Ò ó o.....". Ông mặt trời đang chìm trong giấc ngủ say cũng bừng tỉnh giấc. Ông liền toả những cánh tay dài màu vàng xuống mặt đất. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rồi lọt xuống mặt đất. Chị gió cũng bắt đầu làm công việc của mình. Chị len lỏi trong vườn đánh thức những cây và mầm xanh. Trong vườn, những chị hoa đua nhau khoe sắc, chúng toả hương thơm ngào ngạt để gọi mời các cô ong chị bướm tới đây dạo chơi. Thế rồi, họ hàng nhà ong chăm chỉ đã tới gõ cửa để lấy mật. Chỉ một lát sau, giỏ của các chị ong đã đầy. Khắp xóm làng cũng bắt đầu náo động. Tiếng nói chuyện, gọi nhau í ới. Dọc theo con đường làng lác đác vài bác nông dân đi thăm ruộng. Ngày mới lại mang đến cho người dân quê em bao niềm vui. Để ý mỗi khoảnh khắc của quê hương, đó là cách giúp em thêm yêu quý nơi này!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Yêu quê hương, chúng ta có thể cảm nhận được vẻ đẹp của quê hương từ những điều đơn sơ nhất. Em yêu quê em từ những buổi sáng ngắm bình minh từ trên đồi cao.
Nhìn từ trên cao, làng quê trong sương sớm mới đẹp làm sao! Trời vẫn chưa sáng hẳn, sương sớm bao trùm cả bầu trời, phủ kín lên các mái nhà và cả ngọn đồi nơi làng em sinh sống. Những chú gà trống gáy những tiếng cuối cùng, vang vọng cả xóm làng, đánh thức ai còn chưa tỉnh giấc. Từ phía đông, Ông Mặt trời đã thức giấc, mang theo ánh nắng sắc nhọn xuyên thủng những màn sương, ban phát hơi ấm xuống trần gian. Màn sương mờ dần, để lại những hạt sương đọng trên lá. Dưới ánh, chúng long lanh như những viên ngọc quý. Cây cối ngủ say sau đêm dài, giờ vui mừng vươn cành, xòe lá đón ánh nắng ấm áp của ông Mặt trời. Từ các ngả đường, người dân dắt bò, dắt dê, địu gùi lên núi. Vừa đi, họ vừa nói cười vui vẻ, rôm rả cả xóm làng. Đám trẻ con đi chân đất, chạy lon ton theo người lớn lên rừng như những chiến binh nhỏ tuổi vậy. Ngắm xóm làng trong ánh bình minh, em thấy được vẻ đẹp yên bình của quê hương mình và thấy yêu quê hương biết mấy.
Mặt trời lên cao dần, xóa mất dấu vết của mình minh. Em lại mong chờ đến ngày mai để được đắm mình trong màu sương sớm, ngắm cảnh vật bừng tỉnh khi ánh Mặt trời lên.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin