

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`-` Trong bài thơ "Thu vịnh", Nguyễn Khuyến hồ thẹn với chính bản thân mình vì bản thân không được tài giỏi như ông Đào.
`-` Nguyễn Khuyến cảm thấy hổ thẹn vì trước cảnh nước mất nhà tan, Nguyễn Khuyến không thể làm gì và chỉ biết lực bất lòng tâm giương mắt nhìn cảnh loạn lạc của đất nước, trong khi đó ông Đào có thể dũng cảm, chứng minh bản thân có thể giải cứu đất nước khỏi cảnh loạn lạc.
`-` Qua đó, chúng ta có thể thấy được Nguyễn Khuyến là người có lòng yêu nước nồng nàn, có tinh thần trách nghiệm cao. Tuy đã lui về ở ẩn, Nguyễn Khuyến vẫn đau đáu lo việc nước, việc dân, tự trách bản thân mình vì không làm được gì cho đất nước.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
`@Umii`
`-` Nỗi thẹn của Nguyễn Khuyến trong “Thu Vịnh” `:` ông tự mình thổ thẹn qua dòng thơ “Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào”
`+` Ông Đào ở đây tức là Đào Tiềm, Đào Uyên Minh, một quan lại của nhà Hán. Ông thẹn với ông Đào bởi lẽ, trước cảnh nước mất,nhà tan. Nguyễn Khuyến lại treo ấn về quê, ở ẩn, chẳng giúp gì được cho nước nhà. Chỉ đành khoanh tay, đứng nhìn mà bất lực. Ngược lại, tuy ông Đào cũng gặp hoàn cảnh tương tự như Nguyễn Khuyến, nhưng ông ấy lại có thể giúp vua cứu nước, giúp quân dân thoát khỏi cảnh hỗn loạn do giặc gây ra.
`=>` Chính nỗi thẹn của Nguyễn Khuyến qua “Thu Vịnh” đã cho thấy rằng `:` ông là người con yêu nước, chính bản thân ông cũng tự trách mình không giúp gì được cho đất nước dù là một vị quan giỏi, tài ba. Tuy về ở ẩn nhưng vẫn luôn hướng về đất nước, vẫn nhói lòng trước cảnh nước mất nhà tan.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin