

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
1.
- Đoạn trích có 4 nhân vật. Đó là: tía nuôi, má nuôi của An và thằng Cò.
- Mối quan hệ: Tía nuôi và má nuôi của An là tía, má của thằng Cò.
2. Nhân vật tía nuôi của An: người khỏe mạnh, tinh nhanh, lành nghề. Cảm nhận của em dựa trên những chi tiết tiêu biểu:
- Lâu lâu, ông vung tay lên một cái, đưa con dao rừng rất sắc phạt ngang một nhành gai và dùng cái mẩu cong ở đầu lưỡi dao dài có đến sáu bảy tấc ấy lôi phăng nhái gai chắn đường vứt ra một bên để lấy lối đi.
- Ông không cần nhìn, chỉ nghe tiếng thở dốc cũng biết là An mệt.
- Biết đoán hướng gió, nơi ong làm tổ.
3.
- Cảnh sắc thiên nhiên rừng U Minh được nhà văn tái hiện qua cái nhìn của An.
- Khả năng quan sát và cảm nhận về thiên nhiên của An về thiên nhiên sâu sắc, tinh tế.
4. Nhân vật Cò là một cậu bé sinh ra và lớn lên ở ven rừng U Minh.
⇒ Em khẳng định được như vậy bởi vì tía của Cò thường hay vào rừng ăn ong, Cò thường đi theo và có am hiểu rừng và các loài trong rừng.
5. Nhân vật An đã được nhà văn miêu tả qua những chi tiết nào:
- Lời nói:
+ Cách nói xưng hô với tía, má: tía con, má con;
+ Cách xưng hô với thằng Cò: mày tao; không đôi co với Cò
- Suy nghĩ: suy nghĩ về cách nuôi ong trên khắp thế giới.
- Cảm xúc: cảm nhận về vẻ đẹp của khu rừng
- Mối quan hệ với các nhân vật khác: đối với Cò: có lúc tự ái và sợ bị khinh, không dám hỏi nhiều; đối với tía, má: hỏi má nhiều, nói chuyện lễ phép với tía, má.
6. Những ấn tượng của em về con người và rừng phương Nam thông qua đọc đoạn trích:
- Con người phương Nam: bộc trực, thẳng tính, không để bụng, tình cảm
- Rừng phương Nam: đẹp và trù phú.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
`#"B"`
`1.`
`-` Đoạn trích có `4` nhân vật đó là: An, Cò, tía nuôi và má nuôi.
`-` Mối quan hệ của các nhân vật: Cò là con đẻ của tía mà còn An là con nuôi được nhận nuôi.
`2.`
`-` Tía nuôi của An là một người chăm chỉ làm lụng và trải qua biết bao sương gió của cuộc đời, điều đó đã cho ông những kinh nghiệm quý báu về công việc. Ông có những hành động rất dứt khoát, mạnh mẽ khi đang làm và phục vụ công việc của mình: "Tía nuôi tôi chỉ nghe tôi thở đằng sau lưng ông thôi mà biết chứ ông có quay lại nhìn tôi đâu". Nhưng tía nuôi vẫn là một người sống tình cảm và ông đã cầm tay thằng An để hướng dẫn, chỉ cho nó thấy những điều hay của rừng già.
`3.`
`-` Cảnh sắc thiên nhiên của rừng U Minh được tác giả tái hiện qua qua cái nhìn của An. An đã quan sát và cảm nhận được vẻ đẹp phong phú và đầy chất thơ của rừng U Minh. Buổi bình minh yên tĩnh, trong vắt, mát lành buổi trưa tràn đầy ánh nắng và ngây ngất hương thơm của hoa tràm, tiếng chim hót líu lo và hàng ngàn con chim vụt bay lên. Những loài cây và màu sắc của từng phiến lá, những loài côn trùng bé nhỏ, kì lạ; thế giới đầy bí ẩn của loài ong.
`-` Cậu bé An có khả năng quan sát tinh tế, có tâm hồn trong sáng biết cách phát hiện và cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên.
`4.`
`-` Theo em, Cò là cậu bé được sinh ra và lớn lên ở đất rừng phương Nam, em khẳng định như vậy dựa vào chi tiết nhân vật "tôi" suy nghĩ về nhân vật Cò "Cặp chân của nó như bộ giò nai, lội suốt ngày trong rừng…".
`5.`
`-` Nhân vật An được tác giả miêu tả qua những chi tiết như:
`+` Hành động: Chen vào giữa, gảy cái gùi bè và đảo mắt nhìn.
`+` Lời nói: Lễ phép với ba má và ôn hòa với thằng Cò.
`+` Suy nghĩ và cảm xúc: Nghe má kể vẫn chưa hình dung được về cách "ăn ong", khi được trải nghiệm thực tế thì đã so sánh được sự khác biệt ở vùng U Minh với các vùng khác trên thế giới. Cảm thấy lạ lẫm vì không gian im lìm trong rừng, ngạc nhiên về vẻ đẹp của rừng U Minh với đa dạng loài chim và âm thanh, tự ái khi hỏi thằng Cò nhiều thứ.
`+` Mối quan hệ với các nhân vật: Xưng mày - tao với Cò, thể hiện quan hệ bình đẳng và xưng lễ phép với ba má nuôi.
`=>` Nhân vật An là một cậu bé hồn nhiên, ngoan ngoãn nhưng rất hiểu chuyện, ham học hỏi và có hiểu biết rộng.
`6.`
`-` Thông qua đoạn trích, em thấy con người và rừng phương Nam rất đẹp và đặc biệt. Con người nơi đây có vốn sống phong phú và có những nét sắc sảo, tự do,từng trải, vừa gần gũi, bình dị, hồn nhiên còn thiên nhiên đất rừng thì rất hùng vĩ, đó vừa là sự hoang sơ của các cây già và là sự nên thơ của sinh vật trong rừng.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin