

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Bài thơ đã cho ta thấy vẻ đẹp của cây đa quê hương, qua đó ánh lên cái tình yêu thương, sự gắn bó của tác giả với cây đa và quê hương của nhà thơ. Cây đa gắn liền với quê hương, với những nét đẹp bình dị, mộc mạc. Cây đa vẫn luôn ở đó, ngày một lớn lên và gắn liền với bao thăng trầm biến động của quê hương. Có lẽ cây đa từ lâu đã trở thành một người bạn quen thuộc của đồng quê Việt Nam, trở thành một phần không thể thiếu trong kí ức của mỗi con người Việt Nam. Nó là nơi gắn bó với một khoảng thời kỉ niệm khó quên của tuổi thơ mỗi người. Có thể thấy, Trần Đăng Khoa đã thành công khi khắc họa hình tượng cây đa đầy với những nét đẹp bình dị, chân chất, mộc mạc. Nhà thơ đã để lại những ấn tượng sâu đậm trong lòng mỗi bạn đọc qua những vần thơ đầy xúc cảm. Và qua đó tại lại càng thêm yêu những cái nét đẹp, những cái bình dị, mộc mạc, chân chất vốn có trên mảnh đất hình chữ S thân thương này.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bài làm
Mỗi con người đều có quê hương của mình, gắn liền với làng quê, ấn tượng của mỗi người lại khác nhau, có thể là cánh đồng lúa chín vàng thơm hương trời, có thể là dòng sông êm ái trôi, có thể là con đường làng đầy kỉ niệm,... Nhưng đối với Trần Đăng Khoa, có lẽ cây đa bên mương nước giữa đồng đã để lại ấn tượng với ông. Sau khi đọc bài thơ cây đa của Trần Đăng Khoa, em đã có thêm cái nhìn tươi đẹp và sâu sắc về làng quê hơn. Em ấn tượng với cách viết thơ, câu từ của ông. Cây đa đã trở thành hình ảnh quen thuộc của mỗi người con xa quê. Cây đa đứng sừng sững khổng lồ bên cánh đồng lúa chín - đó là hình ảnh rất đẹp mỗi khi về quê. Khi đứng dưới bóng râm cây đa, ta có cảm giác mát mẻ giữa cái nắng gay gắt, chim chóc thì thi nhau tụ tập như trẩy hội. Thật tuyệt vời làm sao khi ta ngồi dưới gốc cây cao lớn vừa hóng gió, vừa nghe tiếng chim hót, vừa thưởng thức vẻ đẹp bình dị của làng quê. Có lẽ không chỉ có mỗi chúng ta ngồi dưới gốc đa đâu nhỉ? Cây đa còn có cả " khách quen" như con trâu, các bác nông dân. Trên cành đa, những tiếng ve kêu của mùa hè nóng nực khiến muôn lá đung đưa theo gió,... Qua cách tả vô cùng chân thực của tác giả Trần Đăng Khoa, cây đa to lớn, vĩ đại, là nơi nghỉ chân, là nơi tụ tập của rất nhiều động vật "Cây đa gọi gió đến Cây đa vẫy chim về Đa mỗi ngày một lớn..." Có lẽ cây đa là một nỗi nhớ hay một kỉ niệm buồn của tác giả? Hay là lời nhắn nhủ của ông với những người con của làng quê đang dần dần lãng quên nó đây? Hỡi những người con xa quê, hãy nhớ và về lại nơi đây, những cảnh vật này mãi chào đón bạn.
Chúc bạn học tốt nha!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin