

Viết MỞ BÀI GIÁN TIẾP cho đề: Phân tích 2 khổ thơ đầu của bài thơ Tràng Giang - Huy Cận
Lưu ý không copy trên mạng.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Có người ví cuộc đời giống như một bản nhạc, có những nốt trầm nốt bổng, có những khó khăn thử thách và hạnh phúc ngọt ngào. Và mỗi cá nhân chúng ta ai cũng hiểu rằng văn học chính là nốt nhạc dâng trào cao nhất trong cuộc đời và luôn cứu vớt cho con người khỏi trần gian bao la rộng lớn đầy rẫy bất công này. Giữa cuộc đời trần thế muôn màu muôn sắc cùng với khối óc tài hoa tất cả cùng đọng lại dưới ngòi bút của Huy Cận với bức tranh thiên nhiên mênh mang bất tận, nỗi buồn man mác của sự chia li và cái nhỏ bé của con người với thiên nhiên đều được khắc hoạ trong bài thơ Tràng Giang qua hai khổ thơ đầu của bài thơ, những cung bậc cảm xúc khó nói thành lời...
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Nguyễn đình Thi có viết"một bài thơ hay không bao giờ ta đọc qua một lần mà bỏ xuống được ta sẽ rừng tay trên trang giấy đáng lẽ lật đi và đọc lại bài thơ tất cả tâm hồn trúng đọc" bài thơ tràng Giang của Huy cận không chỉ là những trang thơ hay mà còn Dung chứa nguồn cảm xúc dạt dào của thiên nhiên cảnh vật và kiếp người về tình yêu quê hương đất nước thầm kín , hai khổ thơ đầu của thi phẩm tiêu biểu cho những khung bậc cảm xúc. Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp con thuyền xuôi mái nước song song. Thuyền về nước lại, sống trong ngả. Củi một cành khô lạc mấy dòng. Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,. Đâu tiếng làng xa vãi chợ chiều. Nắng xuống, trời lên sâu chót vót. Sông dài, trời rộng, bến cô liêu. Huy cận là nhà thơ tiêu biểu cho phong trào thơ mới , ông là một người nghệ sĩ có phong trào phong cách riêng không trộn lẫn thơ ông giàu suy tưởng triết lý hồn thơ ảo não bơ vơ"mang mang thiên cổ sầu"mang vẻ đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại. Bài thơ được rút trong tập thơ lửa thiêng năm 1940, năm 1939 lúc đó Huy cận đang học ở trường Cao đẳng canh Đông Hà Nội ông thường có thói quen dạo chơi trên sông hồng ở bến chèn ngắm nhìn cảnh trời nước mênh mông bốn bề vắng lặng nghĩ về kiếp người trôi nổi ông đã viết bài thơ này bài thơ là tiêu biểu cho phong cách hồn thơ của Huy cận. Tràng Giang gồm bốn khổ thơ viết theo thể thơ thất ngôn Trường Thiên giúp người nghệ sĩ dễ dàng biểu lộ những cung bậc cảm xúc phong phú của mình đối với không gian thời gian cảnh vật kiếp người cả bài thơ thể hiện rõ một âm hưởng giọng điệu u buồn"ảo não bơ vơ"trước cuộc đời vì thế Lê vi đã nhận xét :. là tràng Giang khổ nào cũng giặt dành sống nước . Là tâm trạng khổ nào cũng cũng lặng lẽ u buồn.(bạn lưu ý nhé đây là thơ chỗ mình đánh dấu chấm đấy mới là hết một dòng thôi nhé) m khổ 1 mở đầu là cung bậc tâm trạng được trước cảnh vật kiếp người. Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp. Con thuyền xuôi mái nước song song. Thuyền về nước lại sầu trăm ngả. Của một cành khô lạc mấy dòng. Mỗi u buồn như thấm sâu vào cảnh vật cảnh vật như ngấm tình, hình ảnh"tràng Giang" gọi liên tưởng đến một con sông vừa dài vừa rộng hai âm Hán Việt gọi vẻ đẹp cổ kính về một dòng sông trong thơ đường của Trung Quốc. Cảnh buồn tít cõi biếc xa. Trường Giang một giải bắt qua bầu trời ( Lý Bạch). "Sóng gọi buồn điệp điệp "là hình ảnh nhân hóa nói sóng buồn nhưng chính là tâm trạng u hoài của thi nhân đó là nỗi buồn nhẹ nhàng điệp điệp chuyển nguyên vô tận cùng vô hạn trên dòng sông ấy cái nhìn của tác giả đã thu hẹp ở hình ảnh con thuyền con thuyền này ảnh cổ điển tượng trưng cho sự chuyển động mênh mông phiêu dạt ở đây không phải là con thuyền gốc bãi suốt ngày gọi như trong thơ của Nguyễn Trãi cũng không phải là một con thuyền trở trong của Hàn mặc tử mà ở đây là con thuyền xuôi mái. Là con thuyền buồm trôi theo dòng nước một cách thụ động phó mặc gợi lên sự phó mặc trôi nổi của con người giữa dòng đời, nhưng ở đây thuyền và nước lại thờ ơ hờ hững với nhau song song chứ không hề có sự hòa hợp giao hòa đằng sau hình ảnh con thuyền mặt nước ấy dường như thấy một tiếng lòng cô quạnh bơ vơ giữa dòng đời của nhà thơ .câu thơ thứ ba tiếp tục triển khai cảm xúc và sự chia lìa rã rời nhưng được thể hiện ở cung bậc cao hơn. "thuyền về nước lại sầu trăm ngả". Nếu ở câu 1 chỉ nỗi buồn gọi lên trong lòng cô hai mối quan hệ giữa thuyền và nước bị phá thì câu 3 nỗi buồn được nâng lên thành nỗi sầu thuyền và nước đã vận động theo hướng ngược chiều cách xa nhau có lẽ thuyền buồm vì phải rẽ Đông còn nước buồn sầu không biết trôi về đâu vì nó trở nên cô đơn vì mất đi mối quan hệ gắn bó khăng khít với thuyền . Trong không gian sông nước mênh mông là những cảnh vật nhỏ bé gọi buồn lời thơ không chỉ cảm nhận về cảnh vật mà còn cảm nhận về kiếp người thông qua hình ảnh biểu tượng. "Củi một cành khô lạc mấy dòng". Một cành củi khô lẻ loi lạc lõng giữa mênh mông sông nước miêu tả đối lập giữa một và mấy đã diễn tả sự nổi trôi dập dềnh của cành củi giữa dòng nước hình ảnh thực nhưng mang ý nghĩa biểu tượng cho số kiếp người nhỏ bé cô đơn bơ vơ giữa cuộc đời đó là số phận của người nô lệ trong hoàn cảnh nước mắt chủ quyền mất tự do. Nếu khổ 1 mở đầu là những cung bậc tâm trạng lượng buồn trước cảnh vật kiếp người thì khổ 2 nói lên nỗi buồn trước không gian hoang vắng. Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu . Đâu tiếng làng xa vãi chợ chiều. Nắng xuống trời lên cao chót vót. Sông dài trời rộng bến cô liêu. Hai câu thơ đầu tác giả hướng tầm mắt xa hơn nhiều ra bờ bãi. Lơ thơ còn nhỏ gió đìu hiu. Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều. Trước mắt nhà thơ là những"con nhỏ những cồn cát"nối liền giữa sông và mùa nước cạn nở trên những cồn cát nhỏ đó mọc lên những cây lau sậy khi gió thổi qua khi âm thanh phát ra nghe man mác đìu hiu não ruột trong không gian vắng lặng ấy có âm thanh của tiếng trợ "làng xa vãn chợ chiều"đó là âm thanh cuộc sống ở xa vọng lại nhưng rất mơ hồ yếu ớt như có như không vãn là thời điểm cuối cùng của buổi chợ chiều là thời gian cuối cùng của một ngày. Hai hai cái cuối cùng chống lên nhau gọi lên sự tàn lụi của sự sống kèm theo đó là sự gia tăng của những nhiều hàng hổ trống vắng ta có cảm giác bao nhiêu cái nghèo khổ buồn bã nhếch nhác ảm đạm ở những cái chợ của Huy cận. Ở câu:Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều như một câu hỏi hay nỗi hoài nghi tạo nên hai cách khác nhau đâu đó là âm thanh tiếng trợ chiều gọi lại đâu có làm gì có âm thanh của tiếng trợ chiều gọi là âm thanh của cuộc sống có nghe được hay không nghe được thì cũng bị loãng vào âm thanh vô tận đặc biệt ở đây đã sử dụng nghệ thuật lấy động tác Tĩnh gọi ông Thanh viết tre người đọc đọc liên tưởng đến một không gian tĩnh lặng và tâm hồn nhà thơ cũng tĩnh tại mới có thể nghe được âm thanh mơ hồ yếu ớt của tiếng vãn chợ chiều đã vãn nghệ thuật lấy động tác Tĩnh chúng ta còn gặp trong câu thơ ca xưa trong Thu điếu của Nguyễn khuyến:. Tựa gối buông cần lâu chẳng được cả cái câu bóp động dưới chân bèo. Hai Trần Đăng khoa cũng viết:. Ngoài thềm rơi chiếc lá đa. Tiếng dơi rất mỏng như là rơi nghiêng. Tuy nhiên mỗi người nghệ sĩ lại có cách lựa chọn hình ảnh khác nhau sự khác biệt đó đã làm nên nét độc đáo cá tính sáng tạo không trộn lẫn thế nên trong vân chữ của Lê Đạt có viết:."mỗi một công dân có một dạng vân tay mỗi người nghệ sĩ thứ thiệt có một dạng vân chữ không trộn lẫn. Hai cô tiếp mở ra một không gian đa chiều chiều sâu chiều cao chiều dài chiều rộng. Lắng xuống, trời xâu cao chót vót. Sông dài, trời rộng, bến cô liêu. Tác giả đã chọn được khoảnh khắc ngắn ngủi của thời gian khi mặt trời đã khuất về phương tây nắng xuống là nắng nhạt nhòa chiếu rọi xuống dòng sông. Trong cái nhạt nhòa của màu nắng lên trời như được đẩy lên cao hơn không gian mở rộng thêm"trời lên"hình ảnh độc lập"nắng xuống trời lên"tạo lập một không gian thẳng đường độ cao được nhân đôi lên có thể nói nhãn tự của bài thơ là chữ" sâu". Cụm từ" sâu chót vót"là một sáng tạo độc đáo của Huy cận nhà thơ đã lấy cái xô để miêu tả cái cao khiến cho cái cao như được đẩy lên tận cùng thăm thẳm phun thuốc giúp cho người đọc hình dung ánh mắt nhà thơ không dừng lại ở đỉnh cao để nhận biết về cái chiều cao mà như xuyên vào đáy của vũ trụ để cảm nhận chiều sâu. Chính nhờ cái này mà cái vô tận của không gian được đẩy đến côn cùng trong cõi không gian bao la mênh mông ấy cảnh vật mà con người càng trở nên nhỏ bé đậm rào bất lực. Câu thơ sử dụng phép tạo hình giống liên tưởng giúp cho người đọc không chỉ hình dung được không gian đa chiều mà còn có cảm giác như đang được đứng giữa không gian vô cùng vô tận ấy. Như vậy nếu khổ thơ thứ nhất là nỗi sầu về sự bé nhỏ lạc lõng của cảnh vật và con người thì khổ thơ thứ hai là cảm giác nhỏ bé giữa không gian đa chiều. Đoạn thơ Tuy ngắn nhưng đầy đủ về nội dung và hình thức thể loại thất ngôn Trường Thiên và sự kết hợp giữa màu sắc cổ điển và hiện đại sử dụng phong phú các biện pháp tu từ đối lập nhân hóa giọng thơ ảo não bơ vơ. "Thơ là sự rung động tâm hồn mình và làm rung động tâm hồn người khác". Thật vậy văn chương để có thể tìm được sự rung động tâm hồn nơi bạn đọc phải là một tác phẩm có nội dung nhân văn sâu sắc và những đặc sắc nghệ thuật không trộn lẫn mang dấu ấn người nghệ sĩ đến với Huy cận sự rung động tâm hồn ấy không chỉ xuất phát từ hồn thơ ảo não u sầu trước thiên nhiên sông nước của tác giả mà còn là sự kết hợp hài hòa giữa vẻ đẹp cổ điển và vẻ đẹp hiện đại trong bức tranh tràng Giang. Qua đó tao thấy được tài năng bút pháp nghệ thuật tuyệt vời của thi sĩ
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin