

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Em có một trải nghiệm sâu sắc và để lại trong tâm trí em mãi không quên.Sau đây em xin kể lại câu chuyện đó như sau :
Sáng nay, mẹ em đi làm,mẹ dặn em ở nhà trông nhà và không cho ai vào nhà nếu không phải người thân,quen.Mẹ vừa đi làm thì em lại chạy vô trong nhà lúc thì xem TV lúc thì lục tủ lạnh lấy đồ ăn.Vài tiếng sau,em rủ bạn qua chơi.Em và bạn nô đùa trong nhà rất vui vẻ rồi em lỡ va vào chiếc bình quý của mẹ.Chiếc bình quý đó là quà công ty tặng mẹ và là bao nhiêu công sức cố gắng lao động vất vả của mẹ .Lúc đấy em hoảng sợ lắm,bạn em cũng khuyên em nên nhận lỗi với mẹ nhưng em sợ mẹ mắng .Lúc đó ,em bỗng thấy chú mèo Mun đi vào nhà em chợt lóe ra trong đầu ý nghĩ đổ tội con mèo.Thế là em lại rủ bạn ra ngoài đường để đi chơi.Đi qua đường em thấy một bà lão đang chở nhiều mớ ranh xanh tươi ngon mơn mởn thì có một cậu bé chạy qua không để ý làm đổ hết rau của bà lão.Cậu bé liền vội vàng xin lỗi bà lão và nhặt hết rau cho bà lão rồi giúp bà sang bên kia đường.Em thấy vậy trong lòng liền cảm thấy có lỗi với việc làm vỡ chiếc bình quý của mẹ nhưng vẫn không dám nhận lỗi.Lúc mẹ về mẹ liền hỏi em ngay là sao chiếc bình vỡ rồi ,em liền rụt rè nói rằng do con mèo không cẩn thận làm vỡ bình hoa.Lúc đó mẹ rất buồn nhưng vẫn nấu ăn cho cả gia đình,lúc ăn em vẫn để ý thấy mẹ đang rất buồn vì chuyện chiếc bình đã vỡ nhưng mẹ vẫn cho chú mèo ăn cơm.Lúc sau bác hàng xóm sang chơi,thấy con mèo liền bảo sáng nay con mèo nhà chị sang nhà em nên em cho nó ăn hộ chị đấy.Mẹ liền nghĩ lại rằng sáng nay con mèo nhà em ở nhà với em cơ mà.Mẹ đã hiểu em đang nói dối và chính em đã làm vỡ bình hoa.Em xin lỗi mẹ và mẹ cũng hơi buồn và bảo em rằng con phải biết nhận lỗi khi mình làm sai nhé,không nên nói dối thì nói dối người khác là xấu,sai.
Sau chuyện lần này em đã biết nhận những lỗi lầm sai của mình và hứa với mẹ sẽ không bao giờ tái phạm nữa.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Đã hơn một tháng trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ đến trải nghiệm của mình vào ngày trung thu ấy, em vẫn cảm thấy phấn khích không thôi.
Năm nay, do dịch Covid, nên cả nhà em đều đón trung thu tại nhà, không đi đâu được. Thế là mẹ em đã quyết định tự làm bánh trung thu để thắp hương và biếu ông bà. Sau khi tìm hiểu kĩ, mẹ đặt cả set làm bánh ở trên mạng. Đến chiều, sau khi nhận được đồ thì cả nhà bắt tay vào làm. Đây là lần đầu tiên được chính tay tham gia là bánh trung thu, em hồi hộp và vui sướng lắm.
Đầu tiên, em xung phong lau bàn bếp thật sạch và trải một lớp giấy bóng để làm bánh cho sạch sẽ. Rồi em lúi húi giúp mẹ cân các nguyên liệu trên chiếc cân mini cho đúng công thức. Còn bố sẽ phụ trách nhồi bột làm vỏ bánh. Trong lúc đó, em cẩn thận tác vỏ các loại hạt để làm nhân bánh. Và mẹ sẽ băm nhỏ chúng ra, cho vào từng bát một. Sau khi xong xuôi, mẹ vào bếp, đứng đảo nhân cho chín, thơm phưng phức. Mẹ làm xong đến đâu, em cầm ra bàn đến đấy. Xong xuôi, cả nhà tập hợp lại cùng làm bánh. Em cầm từng cục bột, cục nhân tròn đã được bố chia sẵn, bắt chước video mà nặn thành hình. Đầu tiên là cán mỏng phần vỏ, rồi cho cục nhân vào chính giữa, sau nữa là gói lớp vỏ lại, vo tròn sao cho phần nhân không lộ ra ngoài. Cuối cùng, để bánh vào khuôn và ấn xuống, tạo thành hình. Tuy những chiếc bánh trông không được sắc nét và nhiều màu sắc như ngoài tiệm, nhưng em vẫn thấy chúng sao mà đẹp và ngon lành quá. Sau khi nướng chính bánh, em cùng bố mẹ xếp bánh vào từng chiếc hộp nhỏ, để thắp hương và mang sang biếu ông bà ở cạnh nhà.
Trải nghiệm tự làm bánh trung thu ngày hôm ấy đối với em là vô cùng tuyệt vời. Cảm giác tự mình làm từng công đoạn một để tạo nên chiếc bánh thơm ngon khiến em rất vui thích và tự hào.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin