

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Mỗi bài thơ là một tiếng hát, tiếng hát về thiên nhiên, về con người, về những thứ giản đơn gần gũi mà sâu nặng thứ tình cảm của thi nhân, của người viết. Ở đoạn thơ, chính là sự rung động của Trần Lê Văn trước khung cảnh rừng mơ thơ mông, gần gũi. Trong đoạn thơ, ông đã có câu:
"Rừng mơ ôm lấy núi
Mây trắng đọng thành hoa", sử dụng nghệ thuật nhân hóa, so sánh và cả đảo ngữ, ông đã gợi cho người đọc thấy được hình ảnh thiên nhiên hòa quyện, gần gũi với nhau. Rừng mơ gắn liền với cả ngọn núi, cả dãy núi, chẳng nơi đâu không thấy những cây mơ, những cành mơ. Mà hoa mơ, trắng xóa tựa hồ như mây trắng đọng thành. Khung cảnh ấy, mới thật thơ mộng và xao xuyến lòng người. Cùng chung với đó, làn gió chiều đông gờn gợn thổi, thổi hương mơ bay đi. Gần thì nồng nàn, xa thì thoang thoảng, chẳng đâu không thấy hương mơ. Ấy mới nói, đoạn thơ giống như bức tranh mang theo vẻ đẹp của thiên nhiên quyện cùng thứ tình cảm mặn nồng của người tạo thành.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
18
1204
5
Bài viết của bạn hay quá.
139
4475
154
Cảm ơn bạn.
0
70
0
Hay quá ạ, cảm ơn bạn nhìu 🤭🤭