

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Ngày hè nắng rực rỡ, những loài vật nhỏ bé trong rừng đang cùng nhau ca hát rong chơi. Chú Kiến vẫn cặm cụi đi kiếm thức ăn tha về tổ. Thấy Kiến đi qua, Ve Sầu giễu cợt:
- Này nhà chú ăn hết bao nhiêu đâu mà kiếm nhiều thế cho nặng tổ. Chú cứ vui chơi như chúng tôi đi!
Kiến vẫn tiếp tục làm việc, chú đáp lại Ve Sầu:
- Chị cứ vui chơi đi, nhà chúng em sức yếu, phải tích trữ cái ăn cho mùa đông giá rét chị ạ.
Mùa đông đến, Ve Sầu không chịu làm tổ, cũng không có cái ăn nên nó bám vào cây, khô héo dần đi vì đói và rét. Kiến đã kiếm đủ thức ăn và cỏ cho mùa đông nên mùa đông không phải ra ngoài trời lạnh mà vẫn có cái ăn. Lo xa quả là không thừa.
xin đừng report mk cop mạng (hiển nhiên là pk cop vì dài thế này cơ mà=)) )
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Truyện ngụ ngôn "Kiến và Ve sầu" kể về hai con vật với hai thái độ sống trái ngược. Vào mùa hè ấm áp, khi các loài vật khác ca hát, vui chơi, Ve Sầu cũng vậy, chỉ lo hưởng thụ mà không bận tâm đến việc chuẩn bị cho tương lai. Thấy Kiến miệt mài tha thức ăn về tổ, Ve Sầu còn chế giễu và khuyên Kiến nên nghỉ ngơi, vui chơi. Trái ngược với Ve Sầu, Kiến lại chăm chỉ, cần mẫn làm việc suốt mùa hè để tích trữ lương thực đầy đủ cho mùa đông sắp tới. Khi mùa đông lạnh giá ập đến, Ve Sầu không có gì để ăn và không có nơi trú ẩn, trở nên đói rét, tiều tụy. Trong khi đó, Kiến và gia đình mình lại ấm áp, no đủ trong tổ nhờ sự chuẩn bị chu đáo từ trước. Ve Sầu đành phải đến cầu xin sự giúp đỡ của Kiến
`=>` Câu chuyện khuyên răn con người về tầm quan trọng của việc siêng năng, chăm chỉ, biết lo xa và tiết kiệm để chuẩn bị cho tương lai, tránh rơi vào cảnh khó khăn, thiếu thốn do lười biếng và thiếu suy nghĩ
`color{#367517}{°˖M}color{#50a625}{a}color{#5bbd2b}{ii}color{#83c75d}{a}color{#afd788}{h}color{#c8e2b1}{n˖°}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
0
65
0
mình cảm ơn bạn nhiều lắm ạ