Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn,
Trơ cái hồng nhan với nước non.
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh,
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn,
Xiên ngang mặt đất, rêu từng đám.
Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn.
Mảnh tình san sẻ tí con con.
(Tự tình - Hồ Xuân Hương)
Từ tâm trạng của nữ sĩ trong bài thơ trên, em có suy nghĩ gì về cuộc đời của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ngày xưa. Mn giúp e lập dàn ý chi tiết bài này với ạ. E cần gấp ạ!!! Hay vote 5s ạ