

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Lúc còn bé, tôi ko chỉ lớn lên trong bàn tay mẹ mà còn lớn lên trong những câu truện cổ tích bà kể. Mẹ tôi đi làm xa, ở nhà có 2 bà cháu nuôi nhau từ bé đến lớn. Thế mà có lần tôi đã hiểu nhầm người bà đáng kính 1 lần mà mãi ko bao giờ quên. Câu chuyện là thế này :
Ngày xưa, nhà tôi chỉ có bếp củi để nấu ăn, ko có bếp ga như bây giờ. Khi nấu cơm, bà tôi phải thổi lửa để nấu nhưng cơm sẽ bị cháy ở trên mặt, rồi đến bữa ăn, bà tôi lấy bát cơm trên mặt đặt vào lòng bà. 1 hôm, có 1 bác hàng xóm mang đến 1 bát xôi đỗ, bà đã cho vào nồi hấp lên, đến bữa bà xới xôi cho tôi. Xôi hấp lên ăn dẻo, bùi, ngon tuyệt. Lúc đó, tôi nghĩ những bát cơm đầu là những bát cơm ngon, thế mà giờ bà mới cho ăn. Tôi chạy vào nhà ko ăn nữa. Lúc ngủ, tôi nằm xa bà vì dỗi. Bà bỗng nói rằng : " hôm nay bà ko kể chuyện cổ tích nữa mà là chuyện về ông hàng xóm, ông tốt lắm. Hôm nay nhà ông có nắm xôi liền mang cho nhà mình ăn ". Nghe xong, tôi chợt nhớ ra những bát cơm kia của bà đều cháy xám lại, hơi và ko ngon. Tôi ân hận khóc tự trách mình thật bất kính.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Trong cuộc đời, chắc hẳn ai cũng đã gặp may không nhiều cũng ít, tôi cũng không ngoại lệ. Trong đó, có một lần tôi sẽ không thể nào quên vì đã may mắn được giúp đỡ. Đó là hồi tôi còn học lớp Ba.
Lúc ấy, tôi chỉ là cậu bé tám chín tuổi nên vẫn còn ngây thơ, dại dột. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó là thứ sáu, ngày mười ba. Không mê tín nhưng nghe mọi người nói thì đó là ngày xui nhưng lại là ngày may mắn của tôi. Hôm đó, mẹ cho tôi năm chục ngàn để mua sách. Khác mọi lần, lần này tôi chỉ đi có một mình. Vừa bước xuống khỏi thang cuốn, thay vì đi thẳng vào nhà sách tôi bỗng choáng ngợp với thiên đường trò chơi ở bên cạnh. Với một đứa con nít tuổi tôi, trò chơi luôn là thứ hấp dẫn nhất trên đời. Không chần chừ, tôi cứ thẳng tiến đến khu trò chơi.
Một thời gian trôi qua, trời cũng đã tối. Tôi nhận ra là mình vẫn chưa mua sách nên tạm biệt khu trò chơi chạy vội sang nhà sách. A! Cuốn sách cần tìm đây rồi. Tôi háo hức chạy đến chỗ cô thu ngân. Chạy vọt lên bác nọ đã chờ xếp hàng tự nãy giờ. Sau khi quét mã vạch, cô thu ngân đọc số tiền. Cả người tôi sững sờ. Lúc đó, tôi nghĩ: “Không! Không phải! Mình chỉ tưởng tượng thôi!”. Lại gần hơn một tí, tôi hỏi lại: “Giá tiền bao nhiêu ạ?”. Cô thu ngân nói lại giá tiền. Giá như lúc nãy tôi không phí tiền vào những trò vô bổ ấy thì có hay hơn không. Nhưng hối hận cũng đã muộn, rõ ràng là tôi không thể trả tiền mua sách. Chẳng lẽ, mất cả buổi chiều lại về nhà nói với mẹ là tôi không đủ tiền mua sách? Chứng kiến cảnh tượng đó, người đàn ông lúc nãy thò tay vào túi rút ra tờ 50.000 đồng thả nhẹ xuống đất. Sau đó, bác cúi xuống, nhặt tờ tiền lên, vỗ nhẹ vai tôi và nói: “Cháu ơi, cháu làm rơi tiền này!”
Lúc đó, tôi cũng đã hiểu hết mọi chuyện. Thật tình là tôi không ngửa tay xin bố thí, nhưng rõ ràng tôi rất tôn trọng sự giúp đỡ trong tình huống trớ trêu này. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cảm ơn bác. Tôi thật sự xúc động vì qua cách ăn mặc giản dị của bác, tôi đoán bác không phải là một người giàu có. Quả thật số tiền đó rất cần với tôi vào lúc này.Tôi cầm cẩn thận tờ tiền đưa cho cô thu ngân. Cô tính tiền rồi cho sách và hóa đơn vào túi đưa cho tôi. Ra cổng tôi nghĩ rằng nên trả lại tiền thừa cho bác ấy nhưng khi quay lại thì bác ấy đã đi đâu mất. Không phải tiền mình nên tôi đã bỏ số tiền đó vào thùng từ thiện cạnh cửa ra vào. Sau đó, tôi ra về. Trên đường không thể nào thôi nghĩ về câu chuyện lúc nãy. Vì có cái đầu ham nghĩ nên nhiều câu hỏi xuất hiện trong tôi. Nếu không có số tiền giúp đỡ của bác ấy thì lúc bấy giờ tôi có thể yên tâm rảo bước về nhà không? Kinh tế gia đình bác ấy có khá không?
Dù đã ba năm trôi qua, tôi đã là cậu học trò lớp 6 nhưng vẫn không thể nào quên được kỉ niệm ngày hôm đó. Tôi vẫn ước mong có một ngày may mắn tình cờ được gặp lại người bác năm xưa để tôi nói lời cảm ơn và trả lại số tiền cho bác. Cũng từ trải nghiệm này, tôi tự hứa với bản thân luôn phải biết ngoan ngoãn, nghe lời ông bà cha mẹ, làm nhiều điều tốt để tạo ra may mắn cho chính mình và những người xung quanh.
Hay thì vote 5*+CTLHN
Not Coppy
Thanks
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Trong cuộc sống, có những trải nghiệm khiến em nhớ mãi và rút ra được bài học cho bản thân. Một trong những trải nghiệm đó là lần em vô ý làm vỡ chiếc bình hoa của mẹ.
Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Em vừa làm xong bài tập và chạy ra phòng khách để tìm quyển truyện tranh. Trong lúc vội vàng, em lỡ va vào chiếc bàn nơi đặt bình hoa thuỷ tinh mà mẹ rất yêu thích. “Choang!” - một tiếng động lớn vang lên. Bình hoa vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ. Em sững người, tim đập thình thịch, mặt nóng bừng lên. Trong đầu em thoáng nghĩ: “Hay là cứ im lặng, mẹ sẽ không biết mình làm vỡ?” Nhưng khi nhìn những mảnh vỡ dưới sàn và tưởng tượng gương mặt buồn của mẹ, em thấy ân hận vô cùng.
Một lát sau, mẹ đi vào. Em lấy hết can đảm thú nhận: “Mẹ ơi, con xin lỗi, con lỡ làm vỡ bình hoa rồi.” Em cứ tưởng mẹ sẽ mắng thật to, nhưng mẹ chỉ thở dài, rồi nhẹ nhàng nói: “Mẹ buồn vì con chưa cẩn thận, nhưng mẹ sẽ buồn hơn nếu con không dám nói thật.” Nghe vậy, em thấy mắt mình cay cay, rồi nước mắt chảy ra lúc nào không hay.
Từ lần ấy, em hiểu rằng khi làm sai, điều quan trọng nhất là dám nhận lỗi và sửa lỗi. Trải nghiệm nhỏ này đã dạy em bài học về sự trung thực và cẩn thận trong cuộc sống.
Dàn ý
A. Mở bài
- Giới thiệu chung về bản thân và trải nghiệm muốn kể.
- Gợi ra hoàn cảnh, lý do có trải nghiệm đó.
(Ví dụ: Trong cuộc sống, em có nhiều kỉ niệm, nhưng có một lần em nhớ mãi, đó là trải nghiệm em vô ý làm vỡ chiếc bình hoa của mẹ.)
B. Thân bài
1. Diễn biến sự việc
- Thời gian, địa điểm xảy ra: khi nào? ở đâu? (buổi chiều, trong phòng khách, ở lớp học, ngoài sân…)
- Sự việc xảy ra: em đã làm gì? vì sao dẫn đến sự việc?
+ Miêu tả hành động, âm thanh, cảnh vật để câu chuyện sinh động
2. Tâm trạng của em
- Lúc sự việc xảy ra: hoảng hốt, lo sợ, định giấu hoặc chối.
- Khi thú nhận/giải quyết: run rẩy, lo lắng, rồi nhẹ nhõm, xúc động khi được thông cảm.
3. Thái độ của người xung quanh
- Mẹ/cha/thầy cô/bạn bè… phản ứng ra sao?
- Có trách mắng, nhắc nhở hay khuyên bảo gì?
4. Kết quả sự việc
- Sự việc được giải quyết thế nào?
- Bản thân rút ra điều gì sau trải nghiệm?
C. Kết bài
- Nêu cảm nghĩ sau sự việc: ân hận, xúc động, vui mừng vì rút ra bài học.
- Khẳng định bài học rút ra cho bản thân: phải trung thực, cẩn thận, dũng cảm nhận lỗi để trưởng thành hơn.
Bảng tin
539
8048
1041
gu tui gu tui
1734
9
1991
hứ dỗi
539
8048
1041
ơ seo lại dỗi
1734
9
1991
tự hiểu
539
8048
1041
rồi cho e xin lỗi trêu a thôi
539
8048
1041
thằng đó nó trẻ châu mà còn hơi bị xấu á
1734
9
1991
ukm mà thui pp e bố a cứ gọi suất
539
8048
1041
chán ghe í