

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Là một con người có ai mà không có ước mơ! Ai cũng canh cánh trong lòng những ước mơ, những hoài bão. Ta thấy rằng trong một xã hội, có người thế này có người thế khác, có người thì có hoàn cảnh thuận lợi, đủ điều kiện để phát huy hết năng lực của mình, cho nên ở họ có những ước mơ rất vĩ đại, lớn lao, chẳng hạn như: Họ ước mơ sau này sẽ trở thành một nhà lãnh đạo thiên tài xuất chúng, hoặc là sẽ trở thành một nhà kinh tế lớn…Bên cạnh đó cũng có những người do hoàn cảnh,hoặc điều kiện về thể chất không cho phép, ở họ ước mơ không to lớn, có thể chỉ đơn giản là: Cố gắng làm sao để sau này có được cái nghề, hoặc một công việc gì đó trong tay đủ nuôi sống bản thân.v.v. Đó là những gì mà em thấy được trên báo chí, thực tế trong nhiều năm qua.Riêng bản thân em con người của thế hệ trẻ em cũng có những ước mơ và hoài bão.Ước mơ thi em có rất nhiều như:Bác sĩ,kỹ sư,giáo viên…!!!Thế nhưng ước mơ và hoài bão lớn nhất của em là trở thành một giáo viên để có thể truyền dạy cho thế hệ sau.
Những ngày ngồi trên lớp nghe cô giảng bài, tôi thấy yêu hình ảnh cô giáo một cách rất lạ lùng. Giọng cô đọc bài êm êm như cuốn hút tôi vào cái nghề cô giáo đầy thú vị. Từ hôm ấy, tôi về tập trung những đứa trẻ trong xóm lại và bắt đầu với bài học đầu tiên. Các bạn biết không, tôi cũng lấy viên phấn viết lên cái bảng đen nho nhỏ rồi gọi từng đứa lên đọc. Những đứa trẻ ngây thơ, nét mặt hồn nhiên đứng nghiêm trang với cái giọng ngọng nghịu, không thành tiếng.
Thế nhưng không biết vì sao tôi vẫn yêu quý chúng. Tôi ngon ngọt dỗ dành từng đứa một để chúng khỏi ra về. Tôi phát cho mỗi đứa một que phấn rồi dạy chúng cách viết. Chúng nó chỉ vẽ chằng chịt ra đất, chẳng đứa nào viết được thành chữ. Tôi kiếm cho mỗi đứa một tờ bìa cứng để làm bảng. Mỗi lần tôi kiểm tra chúng lại viết vào chiếc bìa đó rồi lần lượt đưa lên cho tôi chấm điểm.
Tôi cũng lấy bút đỏ viết vào tấm bảng ấy mấy lần làm lời phê. Mặc dù chưa biết đọc nhưng bọn trẻ, đứa nào cũng thích thú, tíu tít khoe với nhau những lời phê làm tôi thêm say mê nghề giáo viên. Tôi đã có rất nhiều kỷ niệm trong những ngày làm cô giáo. Có những hôm khi tôi đang dạy học thì mẹ đi chợ về. Mặc dù tôi đã vội vàng thu dọn mọi thứ nhưng rồi bí mật đó cũng bị “bật mí”. Khi đó, mẹ tôi cũng khuyến khích tôi rằng: “Con hãy cố gắng học thật giỏi đi đã rồi mới thực hiện ước mơ đó. Con có sự đam mê với cái nghề mà mình thích cũng là tốt lắm rồi. Con hãy cố gắng thật nhiều nhé!”.
Rồi có một lần tôi đang hí hoáy viết lên bảng thì các bạn cùng lớp với tôi vào nhà chơi. Chúng nó nhìn tôi cười, nói đùa: “Ngày mai, cậu vào dạy chúng tớ nữa nhé!”. Lúc này, mặt tôi đỏ lên nên chỉ cười với chúng nó một cái thôi. Sau lần đó, tôi chợt nghĩ rằng: “Thôi, từ nay không dạy nữa!”. Nghĩ thế nhưng không biết vì sao mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu ấy thì cái gì đó cứ cuốn hút tôi, mặc cho các bạn chế giễu nhưng tôi vẫn cứ dạy. Tôi vô cùng sung sướng khi nhìn ngắm những đứa trẻ có đôi má hồng bụ bẫm cùng với chiếc bím đuôi gà thật xinh đang tíu tít gọi tôi khi thấy tôi đi đâu về. Lúc ấy, trông chúng như bầy chim non vừa rời tổ.
Các bạn ơi! Tôi chưa từng trở thành một giáo viên mà cứ tưởng như là một cô giáo rồi. Tối đến, khi học bài xong tôi lấy quyển vở ra và chuẩn bị bài trong sách giáo khoa, xem xét từng câu hỏi một. Tôi cứ tưởng như mình đang làm việc soạn giáo án của một cô giáo. Có khi tôi còn viết mẫu chữ vào quyển vở cho từng đứa. Những dòng chữ đúng cỡ đều đặn hiện lên trang giấy ngày thêm dày đặc. Tôi nghĩ ngày mai sẽ trao những quyển vở này cho từng đứa. Lúc ấy, chúng nó sẽ vui mừng biết mấy và thêm yêu thương, quấn quýt bên mình.
Hằng ngày, nhìn từng đứa trẻ phải làm việc khổ cực để phụ giúp cha mẹ mà không được xách cặp đến trường, lòng tôi lại thêm đau đớn. Tôi sẽ cố gắng thật nhiều để sau này trở thành một giáo viên dạy cho những đứa trẻ nghèo khó, để tránh đi tình trạng thất học cho đất nước. Ngày đêm tôi mong muốn những đứa trẻ học sinh tôi dạy sẽ học thật giỏi. Trong tương lai, chúng nó sẽ trở thành những nhà thơ, nhà văn, những người có ích cho đất nước… Tôi tin mình sẽ đạt được ước mơ ấy. Tôi sẽ phấn đấu bằng mọi giá để đạt được nó.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Mỗi người có một ước mơ riêng của mình. Ước mơ là hoài bão , khát vọng, điều tốt đẹp mà mỗi người chúng ta đều muốn đạt được. Ước mơ không phải để ấp ủ,mà là để thực hiện! Đó là điều em đã đúc kết được qua những trang sách và qua những gì em được mắt thấy tai nghe từ cuộc sống xung quanh. Ước mơ của các bạn là gì nào? Riêng em, em muốn trở thành một giáo viên giỏi. Bởi vì giáo viên là những người đã đem lại cho em thành công như ngày hôm nay
Giáo viên là người cung cấp tri thức, là người dẫn dắt học trò bước đi trên con đường dẫn đến thành công. Không phải vì có quá nhiều nghề, không biết chọn nghề nào mà em chọn nghề giáo viên. Điều gì cũng có lí do, nguyên nhân của nó. Ba em cũng là một giáo viên và em cũng muốn như vậy để tiếp nối nghiệp ba mình.
Hơn nữa nghề giáo viên là một nghề rất cao quý và được xã hội rất quý trọng. Nhưng không phải vì muốn được mọi người nể trọng mà em chọn nghề này. Một người bác sĩ khi sai lầm có thể làm chết một người. Nhưng một người giáo viên nếu sai lầm sẽ làm chết cả một thế hệ. Thế hệ sau sẽ tiếp nối thế hệ trước và tình hình ngày càng xấu đi theo thời gian.
Một giáo viên có tầm quan trọng rất lớn đối với một thế hệ con người. Để không có sự việc như thế xảy ra đòi hỏi một người giáo viên có kinh nghiệm trong việc dạy học. Nhiệm vụ của một giáo viên là cung cấp tri thức cho mọi người chứ không phải là tàn phá một thế hệ con người. Vì thế em muốn làm trở thành giáo viên để đảm nhận nhiệm vụ này cũng như muốn trải nghiệm thử thách của nghề.
Để đạt được một kết quả tốt trong thi cử, không chỉ dựa vào thực lực, sự cố gắng của bản thân mà đòi hỏi một giáo viên tốt cung cấp tri thức cho ta. Khi bước vào được ngôi trường này, em đã rất biết ơn ba em – một người thầy dạy môn toán. Ba đã kèm cặp cho em môn toán mỗi ngày. Nhờ vậy khả năng làm toán của em ngày càng được tăng cao. Điều đó đã giúp ích cho em rất nhiều trong kì thi chuyển cấp. Và cuối cùng em đã đạt được kết quả mà em hằng mong muốn. Vì thế em muốn trở thành một giáo viên để làm lại việc đó như ba đã từng làm với em.
Một giáo viên tốt sẽ đào tạo ra được những học sinh tốt và ngược lại. Nhưng để làm được điều đó không phải đơn giản, đòi hỏi phải trải qua một quá trình rèn luyện lâu dài. Đã từng có những giáo viên đào tạo ra những nhân tài cho đất nước và em cũng muốn là một trong những người đó. Giáo viên là một nghề rất đáng quý và mang nhiều tư tưởng cao đẹp. Đã làm một giáo viên thì phải biết làm việc hết mình vì một thế hệ trẻ ngày mai. Vì thế em mong ước trở thành một giáo viên một ngày không xa.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin