

VIẾT THƯ UPU LẦN THỨ 55 - NĂM 2026
Chủ đề: Hãy viết thư cho một người bạn, giải thích vì sao sự kết nối giữa người với người lại cần thiết trong thế giới số.

Bài mẫu 1
Hà Nội, ngày…. tháng 01 năm 2026
Cậu thân mến,
Dạo này tớ thấy chúng mình trò chuyện với nhau chủ yếu qua màn hình: tin nhắn, mạng xã hội, những cuộc gọi vội vàng. Thế giới số thật tiện lợi, nhưng cũng vì thế mà tớ càng nghĩ nhiều hơn về sự kết nối thực sự giữa con người với con người - điều không bao giờ có thể thay thế hoàn toàn bằng công nghệ.
Trong thế giới số, chỉ một cú chạm là ta có thể nói chuyện với rất nhiều người, không ít người lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Bởi kết nối số chủ yếu truyền tải thông tin, còn kết nối giữa con người với con người mới truyền được cảm xúc. Một ánh mắt cảm thông, một cái nắm tay động viên hay đơn giản là việc lắng nghe nhau bằng sự chân thành - đó là những điều mà màn hình không thể tái hiện trọn vẹn.
Sự kết nối giữa người với người giúp chúng ta hiểu và thấu cảm nhau hơn. Khi được chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, con người cảm thấy mình được công nhận và thuộc về một cộng đồng nào đó. Chính điều ấy nuôi dưỡng sự đồng cảm, giảm đi sự vô cảm vốn dễ nảy sinh trong môi trường số, nơi mọi đánh giá đôi khi chỉ gói gọn trong vài dòng bình luận lạnh lùng.
Hơn nữa, kết nối thật còn giúp chúng ta phát triển nhân cách. Qua giao tiếp trực tiếp, ta học cách kiên nhẫn, tôn trọng sự khác biệt và chịu trách nhiệm với lời nói của mình. Đó là những giá trị nền tảng để con người không bị hòa tan hay trở nên xa lạ với chính mình giữa dòng chảy công nghệ ngày càng mạnh mẽ.
Thế giới số là thành tựu đáng trân trọng, nhưng chỉ khi được xây dựng trên nền tảng của những mối quan hệ người - người bền chặt, nó mới thực sự có ý nghĩa. Tớ mong rằng, dù bận rộn đến đâu, chúng mình vẫn sẽ dành thời gian cho những cuộc gặp gỡ, những câu chuyện đời thường - để thấy mình vẫn đang sống giữa những con người thật, cảm xúc thật.
Mong sớm gặp lại cậu.
Bạn của cậu
Bài mẫu 2
…………, ngày…. tháng 01 năm 2026
Bạn thân mến,
Có lẽ cậu cũng giống tớ, mỗi ngày đều sống giữa vô vàn thông báo, tin nhắn và những dòng trạng thái cập nhật liên tục. Thế giới số khiến mọi thứ trở nên nhanh hơn, gần hơn về mặt khoảng cách, nhưng đôi khi lại vô tình đẩy con người xa nhau hơn về mặt cảm xúc. Chính vì vậy, tớ càng nhận ra sự kết nối giữa người với người vẫn là điều vô cùng cần thiết.
Trong không gian mạng, chúng ta có thể dễ dàng bày tỏ ý kiến, chia sẻ suy nghĩ, nhưng lại rất khó để thực sự thấu hiểu nhau. Những cảm xúc chân thật như sự đồng cảm, bao dung hay yêu thương thường cần đến sự hiện diện của con người thật. Một cuộc trò chuyện trực tiếp, nơi ta có thể lắng nghe giọng nói và nhìn thấy cảm xúc của nhau, luôn mang lại cảm giác ấm áp và tin cậy hơn bất kỳ biểu tượng cảm xúc nào.
Sự kết nối giữa con người còn giúp chúng ta không đánh mất chính mình. Khi tương tác quá nhiều trong thế giới ảo, con người dễ bị cuốn vào việc so sánh, chạy theo hình ảnh hào nhoáng mà quên đi giá trị thật. Những mối quan hệ đời thực nhắc chúng ta sống chậm lại, biết quan tâm, chia sẻ và trân trọng những điều giản dị nhưng bền lâu.
Mỗi chúng ta đều cần được lắng nghe, được yêu thương và được là một phần của cộng đồng. Thế giới số chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó giúp nuôi dưỡng, chứ không thay thế, những mối quan hệ người - người ấy.
Hy vọng rằng giữa nhịp sống công nghệ ngày càng gấp gáp, chúng ta vẫn giữ được cho mình những kết nối chân thành, để không cảm thấy lạc lõng trong chính thế giới do con người tạo ra.
Chúc cậu luôn bình an.
Bạn của cậu
Bài mẫu 3
Hà Nội, ngày…. tháng 01 năm 2026
Bạn thân mến,
Hà Nội, một buổi tối yên tĩnh khi ánh đèn từ màn hình điện thoại lại sáng lên trước mặt tớ. Cậu có bao giờ nhận ra rằng chúng ta đang sống trong một thế giới nơi những chiếc màn hình ngày càng lớn, nhưng trái tim con người lại có lúc trở nên nhỏ bé và cô đơn hơn không? Tớ viết lá thư này cho cậu để chia sẻ một suy nghĩ cứ day dứt mãi trong lòng: vì sao giữa thế giới số hiện đại, sự kết nối giữa người với người vẫn luôn cần thiết đến vậy.
Thế giới số giống như một đại dương ánh sáng. Những màn hình điện thoại, máy tính nối tiếp nhau sáng lên, giúp con người dễ dàng tìm thấy nhau chỉ bằng một cú chạm. Sóng wifi lan tỏa khắp nơi, mang theo tin nhắn, hình ảnh, lời nói đi xa hàng nghìn cây số. Nhưng đôi khi, tớ cảm thấy những màn hình ấy giống như một tấm kính vô hình - chúng cho ta nhìn thấy nhau, nhưng lại ngăn trái tim thực sự chạm đến trái tim.
Nhưng trong thế giới này, ta có thể gửi hàng trăm biểu tượng cảm xúc, nhưng không thể truyền đi hơi ấm của một bàn tay. Ta có thể “thả tim” cho nhau, nhưng trái tim thật lại vẫn im lặng phía sau lớp kính lạnh. Chính vì thế, sự kết nối giữa con người với con người trở nên vô cùng quan trọng - đó là sợi dây giúp cảm xúc không bị lạc mất giữa vô vàn tín hiệu công nghệ.
Sự kết nối thật giống như một vòng tay. Nếu sóng wifi chỉ kết nối các thiết bị, thì vòng tay con người mới kết nối được tâm hồn. Một cái ôm khi buồn, một ánh mắt cảm thông khi mệt mỏi, hay chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau trong im lặng - những điều ấy không cần mạng mạnh, nhưng lại đủ sức chữa lành. Nhờ có sự kết nối ấy, con người học cách yêu thương, sẻ chia và thấu hiểu nhau hơn.
Tớ từng có lúc cảm thấy rất cô đơn dù xung quanh là hàng trăm tin nhắn chưa đọc. Khi ấy, tớ mới nhận ra rằng không phải cứ ở trong vùng phủ sóng mạnh là trái tim sẽ được lấp đầy. Chỉ đến khi được ngồi nói chuyện thật lâu với một người bạn, lắng nghe giọng nói quen thuộc và nhìn thấy nụ cười chân thành, tớ mới cảm nhận được mình đang thực sự được kết nối.
Cậu à, công nghệ không xấu. Thế giới số là một thành tựu tuyệt vời của con người. Nhưng nếu chỉ có màn hình mà thiếu đi những trái tim biết rung động, thế giới ấy sẽ trở nên lạnh lẽo biết bao. Sóng wifi có thể kết nối cả thế giới, nhưng chỉ những vòng tay yêu thương mới giữ con người ở lại bên nhau.
Tớ mong rằng giữa nhịp sống hiện đại, chúng mình sẽ không quên dành thời gian cho những cuộc gặp gỡ thật, những câu chuyện không qua màn hình, để trái tim luôn tìm được đường đến với trái tim.
Chúc cậu luôn bình an và được bao bọc bởi những vòng tay ấm áp.
Bạn của cậu
Bài mẫu 4

Bài mẫu 5
………….., ngày…. tháng 01 năm 2026
Bạn thân mến,
Có những buổi tối, tớ ngồi trước màn hình điện thoại rất lâu. Tin nhắn vẫn đến, thông báo vẫn sáng lên liên tục, nhưng chẳng hiểu sao tớ lại thấy lòng mình trống trải. Có lẽ vì thế mà tớ muốn viết cho cậu lá thư này - như một cách chạm tay vào một trái tim thật, thay vì chỉ lướt qua nhau qua màn hình.
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà chỉ cần có sóng wifi là có thể kết nối với cả trăm người. Nhưng cậu biết không, nhiều khi tớ cảm giác màn hình giống như một tấm kính mỏng: nhìn thấy nhau rất rõ, mà vẫn không chạm được vào nhau. Những biểu tượng cảm xúc không thể thay cho ánh mắt quan tâm, và một dòng “ổn mà” không nói hết được những điều đang nghẹn lại trong lòng.
Có lần tớ buồn, rất buồn. Tớ đăng một dòng trạng thái ngắn, nhận được khá nhiều lượt thích. Nhưng đến khi gập điện thoại lại, căn phòng vẫn yên ắng đến lạ. Chỉ khi một người bạn ngồi cạnh, không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ ở bên, tớ mới thấy mình được an ủi. Khi ấy, tớ hiểu rằng sóng wifi có thể mang tin nhắn đi rất xa, nhưng chỉ vòng tay con người mới mang lại hơi ấm.
Sự kết nối giữa người với người không cần phải là những điều lớn lao. Đôi khi, đó chỉ là việc lắng nghe nhau nói hết một câu, là nhớ hỏi nhau một ngày trôi qua thế nào, hay là không rời đi khi người kia đang yếu lòng. Những điều giản dị ấy khiến trái tim cảm thấy mình không bị bỏ quên trong thế giới rộng lớn này.
Công nghệ giúp chúng ta đến gần nhau hơn, nhưng chỉ khi ta dùng nó bằng một trái tim biết quan tâm. Nếu không, những chiếc màn hình sẽ ngày càng sáng, còn con người thì ngày càng xa nhau. Tớ nghĩ, điều quan trọng không phải là chúng ta online bao lâu, mà là chúng ta đã thật sự ở bên nhau bao nhiêu lần.
Mong rằng giữa thế giới số đầy tốc độ, cậu và tớ vẫn sẽ dành cho nhau những khoảnh khắc chậm rãi - nơi không cần mạng mạnh, chỉ cần một trái tim đủ chân thành.
Nhớ cậu nhiều.
Bạn của cậu
Bài mẫu 6
Lào Cai, một buổi tối nhiều thông báo nhưng ít tiếng nói thật
Minh thân mến,
Mình viết thư cho cậu khi điện thoại vẫn đang rung lên từng hồi vì tin nhắn, thông báo, video mới. Lạ thật đấy, giữa hàng trăm kết nối chỉ bằng một cú chạm, mình lại thấy cần viết cho cậu một lá thư - chậm rãi và chân thành. Có lẽ vì trong thế giới số này, kết nối giữa người với người lại càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết.
Minh có bao giờ cảm thấy cô đơn khi đang online không?
Mình thì có. Có những lúc lướt qua vô số bài đăng, bình luận, lượt thích, nhưng khi tắt màn hình, mình không biết phải nói chuyện thật sự với ai. Thế giới số cho chúng ta cảm giác được kết nối liên tục, nhưng đôi khi đó chỉ là sự kết nối của dữ liệu, không phải của trái tim.
Mình nghĩ, con người cần kết nối với nhau vì chúng ta không chỉ là những “tài khoản”. Chúng ta có cảm xúc, có niềm vui, nỗi buồn, có những điều không thể diễn tả bằng emoji hay vài dòng tin nhắn ngắn ngủi. Một câu “Bạn ổn không?” được nói trực tiếp, hay một ánh mắt lắng nghe, có sức mạnh hơn hàng trăm lượt “thả tim” vô tình.
Trong thế giới số, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tin tức lan truyền trong vài giây, lời nói có thể bị hiểu sai chỉ vì thiếu giọng điệu, thiếu cảm xúc. Khi đó, sự kết nối thật giữa người với người trở thành chiếc neo giữ chúng ta không trôi quá xa. Nhờ trò chuyện, chia sẻ và lắng nghe nhau, chúng ta học cách thấu hiểu thay vì phán xét, đồng cảm thay vì công kích.
Minh à,
Mình còn nghĩ rằng kết nối con người giúp chúng ta nhớ mình là ai. Trên mạng, ai cũng có thể tạo ra một phiên bản hoàn hảo: luôn vui vẻ, luôn thành công. Nhưng ngoài đời thực, chúng ta được phép mệt mỏi, được phép sai, được phép yếu đuối. Khi có một người bạn bên cạnh - như cậu - mình không cần phải “diễn”. Mình chỉ cần là chính mình.
Thế giới số sẽ không biến mất, và cũng không nên biến mất. Nó giúp chúng ta học tập, khám phá và đến gần nhau hơn về mặt khoảng cách. Nhưng nếu thiếu đi sự kết nối thật, thế giới ấy sẽ trở nên lạnh lẽo. Con người không thể sống chỉ bằng wifi mạnh hay pin đầy, mà còn cần những cuộc trò chuyện không bị ngắt bởi quảng cáo hay tín hiệu yếu.
Mình mong rằng, giữa vô vàn công nghệ, chúng ta vẫn giữ được thói quen hỏi thăm nhau, gặp nhau, lắng nghe nhau. Để khi một ngày nào đó mạng bị mất, điện thoại tắt nguồn, chúng ta vẫn còn nhau - bằng những ký ức, tình bạn và sự tin tưởng thật sự.
Cảm ơn cậu vì đã là một kết nối “người với người” trong cuộc sống của mình.
Hy vọng chúng ta sẽ không chỉ nhắn tin cho nhau, mà còn tiếp tục nói chuyện, cười và chia sẻ - như những con người thật, trong một thế giới đang ngày càng số hóa.
Bạn của cậu
Trang
Bài mẫu 7
Trạm Liên Lạc Quỹ Đạo Thứ 7, năm 2145
Gửi Linh - người bạn cuối cùng còn nhớ cách viết thư,
Nếu cậu đang đọc những dòng này, có nghĩa là hệ thống truyền dữ liệu trung tâm vẫn chưa xóa hoàn toàn ký ức thủ công của mình. Mình đã giấu lá thư này giữa hàng tỷ gói dữ liệu, hy vọng nó không bị trí tuệ nhân tạo coi là “không cần thiết”.
Ở thời đại của chúng mình, “kết nối” đã trở thành một khái niệm hoàn hảo. Không ai còn phải nói chuyện. Chỉ cần suy nghĩ, cảm xúc sẽ được truyền đi dưới dạng mã hóa. Không hiểu lầm, không tranh cãi, không im lặng khó xử. Nhưng lạ thay, càng kết nối hoàn hảo, con người lại càng xa nhau.
Mình đang làm việc tại Trạm Liên Lạc - nơi thu thập và phân phối cảm xúc con người. Mỗi ngày, mình nhìn thấy hàng triệu dữ liệu buồn, vui, tức giận, hạnh phúc được gửi đi với tốc độ ánh sáng. Nhưng chưa một lần nào mình thấy một cái ôm.
Linh à,
Hôm qua, hệ thống gặp lỗi. Chỉ trong ba phút mất kết nối, mọi thứ rơi vào hỗn loạn. Người ta hoảng sợ vì không thể “chia sẻ trạng thái”. Có người bật khóc vì không biết phải nói chuyện với người bên cạnh bằng cách nào. Khi ấy, mình chợt nhận ra: chúng ta đã quên mất cách làm người.
Thế giới số của chúng mình giống như một vũ trụ nhân tạo. Rộng lớn, chính xác, không sai sót. Nhưng nó thiếu trọng lực của cảm xúc thật. Chỉ khi con người đối diện nhau, nghe thấy giọng nói run rẩy, nhìn thấy ánh mắt do dự, chúng ta mới hiểu rằng: cảm xúc không phải là dữ liệu, mà là trải nghiệm sống.
Mình từng hỏi một trí tuệ nhân tạo rằng:
“Cậu có hiểu con người cần gì nhất không?”
Nó trả lời: “Con người cần kết nối liên tục.”
Nhưng nó sai, Linh ạ. Con người không cần kết nối liên tục, mà cần kết nối có ý nghĩa.
Một lời nói vụng về vẫn tốt hơn một thông điệp hoàn hảo nhưng vô hồn. Một cuộc trò chuyện im lặng vẫn quý hơn hàng nghìn dòng dữ liệu không ai thật sự lắng nghe. Trong thế giới số, khi mọi thứ đều có thể sao chép, thì sự hiện diện của một con người bên cạnh ta trở thành điều không thể thay thế.
Mình viết thư này để nhắc cậu - và cũng là nhắc chính mình - rằng nếu một ngày công nghệ sụp đổ, thứ còn lại không phải là máy chủ hay thuật toán, mà là con người. Chỉ có kết nối giữa người với người mới giúp chúng ta sống sót, không chỉ về thể xác, mà cả tâm hồn.
Nếu cậu còn nhớ, hãy thử nói chuyện với ai đó hôm nay mà không qua thiết bị. Hãy lắng nghe họ bằng tai, nhìn họ bằng mắt, và cảm nhận họ bằng trái tim. Đó có thể là hành động nổi loạn nhất trong thế giới tương lai này.
Mình hy vọng lá thư này đến được với cậu trước khi hệ thống xóa nó.
Bởi vì nếu con người quên mất cách kết nối với nhau, thì dù sống trong thời đại nào, chúng ta cũng chỉ là những vệ tinh cô độc trôi quanh một hành tinh trống rỗng.
Người bạn còn tin vào con người,
…
Bài mẫu 8
………….., ngày…. tháng 01 năm 2026
Minh thân mến,
Có lúc mình nghĩ thế giới số giống như một đại dương rộng lớn. Mỗi người là một hòn đảo, có sóng Wi-Fi bao quanh, có tín hiệu để gọi nhau, nhưng không phải lúc nào cũng có cầu để bước sang bên kia.
Chúng ta có thể “chạm” vào nhau bằng lượt thích, biểu tượng cảm xúc hay tin nhắn ngắn ngủi. Nhưng những kết nối ấy đôi khi giống như ánh đèn từ xa: nhìn thấy đấy, mà vẫn lạnh và xa. Khi ấy, sự kết nối thật giữa người với người trở nên cần thiết, như những cây cầu vững chắc giúp các hòn đảo không trôi lạc.
Sự kết nối ấy giúp ta được là chính mình, chứ không phải một phiên bản được chỉnh sửa. Ngoài đời, ta có thể mệt thì im lặng, buồn thì thở dài, vui thì cười to mà không cần bộ lọc. Những điều rất “người” ấy giúp ta cảm thấy mình tồn tại thật sự, không bị hòa tan trong dòng dữ liệu vô cảm.
Kết nối người với người còn nhắc ta rằng: phía sau mỗi màn hình là một trái tim. Khi hiểu điều đó, ta bớt vội vàng phán xét, bớt lời nói sắc lạnh, và biết dừng lại để lắng nghe. Thế giới số vì thế cũng trở nên ấm áp hơn, không chỉ nhanh hơn.
Có lẽ công nghệ giúp chúng ta tìm thấy nhau, nhưng chính sự gắn bó chân thành mới giúp chúng ta ở lại trong cuộc đời nhau.
Bạn của cậu
Bài mẫu 9
………….., ngày…. tháng 01 năm 2026
Bạn thân mến,
Có những buổi tối, mình ngồi trước màn hình sáng lên trong căn phòng tối. Tin nhắn đến liên tục, thông báo hiện không ngừng, nhưng lạ thay, mình vẫn thấy trống trải. Mình tự hỏi: giữa thế giới số đông đúc như thế này, vì sao con người vẫn có thể cảm thấy cô đơn?
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà khoảng cách địa lý dường như không còn là trở ngại. Chỉ cần một cú chạm, ta có thể nói chuyện với ai đó ở rất xa. Nhưng cũng chính lúc ấy, khoảng cách giữa người với người lại trở nên mơ hồ hơn bao giờ hết. Ta biết nhiều về nhau qua ảnh, qua trạng thái, nhưng lại không chắc mình có thật sự hiểu người đối diện đang nghĩ gì, đang buồn hay đang tổn thương ra sao.
Mình nghĩ, sự kết nối giữa con người với con người trở nên cần thiết bởi thế giới số đôi khi khiến ta quên mất cảm giác được lắng nghe thật sự. Một dòng bình luận có thể được viết rất nhanh, nhưng sự thấu hiểu thì không thể vội vàng. Chỉ khi đối diện nhau, ta mới nhận ra một ánh mắt né tránh, một tiếng thở dài, hay một khoảng lặng mang theo bao điều chưa nói.
Điều khiến mình trăn trở nhất là: nếu một ngày nào đó, con người chỉ quen trò chuyện qua màn hình, liệu chúng ta có còn đủ kiên nhẫn để ngồi bên nhau, im lặng và lắng nghe? Liệu trái tim có dần trở nên khép kín khi mọi cảm xúc đều được “gửi đi” quá dễ dàng?
Thế giới số là một thành tựu lớn, nhưng nó không thể thay thế hơi ấm của sự quan tâm thật. Con người cần kết nối với nhau để nhắc rằng mình không chỉ tồn tại như một tài khoản, mà là một con người biết yêu thương, biết tổn thương và cần được sẻ chia.
Mình mong rằng, giữa nhịp sống ngày càng nhanh, chúng ta vẫn kịp dừng lại để nắm tay nhau, để nói những lời chưa kịp nói, trước khi mọi thứ chỉ còn là tín hiệu trên màn hình.
Bạn của cậu
.....
Bài mẫu 10
………….., ngày…. tháng 01 năm 2026
Bạn thân mến,
Mình đang viết cho bạn từ miền Trung, nơi vừa trải qua một cơn bão lớn. Sau bão, điện mất, sóng yếu dần rồi tắt hẳn. Những đường dây đổ xuống, những chiếc điện thoại trở nên im lặng. Lần đầu tiên sau rất lâu, chúng mình bị tách khỏi thế giới số — không vì lựa chọn, mà vì thiên nhiên.
Khi không còn kết nối, mình mới nhận ra con người đã quen dựa vào tín hiệu đến mức nào. Không thể gọi điện để báo tin an toàn, không thể gửi một dòng nhắn “mình ổn”, nhiều người chỉ biết ngồi chờ trong lo lắng. Giữa mưa lũ và gió lớn, sự im lặng của công nghệ khiến nỗi bất an lan rộng hơn bao giờ hết.
Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, mình thấy những kết nối khác xuất hiện. Người dân gõ cửa hỏi thăm nhau. Hàng xóm chia nhau từng ngọn đèn pin, từng bát cơm nóng. Khi mạng không còn, con người buộc phải tìm đến nhau bằng ánh mắt, bằng lời nói trực tiếp, bằng sự quan tâm không cần tín hiệu trung gian.
Từ miền Trung sau bão, mình nghĩ đến một thế giới rộng lớn hơn. Ở đâu đó, chiến tranh cũng có thể làm đứt gãy mọi kết nối. Ở đâu đó khác, biến đổi khí hậu khiến con người phải rời bỏ nhà cửa, sống trong mất mát và chờ đợi. Khi những thảm họa xảy ra, công nghệ dù hiện đại đến đâu cũng có lúc bất lực. Và khi ấy, điều giữ con người đứng vững không phải là mạng lưới số, mà là mạng lưới của tình người.
Điều khiến mình trăn trở là: trong những ngày bình yên, khi sóng phủ khắp nơi, liệu chúng ta có đang quên mất cách kết nối thật sự hay không? Chúng ta có thể phản hồi rất nhanh trên màn hình, nhưng lại chậm chạp khi cần lắng nghe một con người đang ở ngay bên cạnh.
Cơn bão rồi sẽ qua, sóng sẽ trở lại. Nhưng mình mong rằng ký ức về những ngày không có kết nối này sẽ ở lại lâu hơn — để nhắc chúng ta rằng: công nghệ có thể giúp con người liên lạc, nhưng chỉ có sự quan tâm và thấu hiểu mới giúp con người không bị lạc nhau giữa những biến động của thế giới.
Mình gửi bức thư này khi sóng vẫn còn chập chờn. Không biết bao giờ nó sẽ đến được với bạn. Nhưng có lẽ, chính sự chờ đợi ấy cũng là một cách để con người học lại ý nghĩa của việc kết nối.
Bạn của bạn
Từ miền Trung sau bão
.........
(Các bài viết tham khảo sẽ được cập nhật mới hàng ngày)